Trở Về Thời Niên Thiếu Của Kiếm Tiên - Hồi 16 - Chương 3.1: Ta đã chuẩn bị cho kết quả xấu nhất

Cập nhật lúc: 2024-07-04 12:27:20
Lượt xem: 549

Ta đi tới dãy núi hoang ở Tây Châu, tìm kiếm thần khí Ngọc Long Môn.

Có lẽ là vân khí của ta quá kém, mạng cũng không lớn, con đường tìm thần khí vô cùng trắc trở.

Nhưng ta đã không còn gì để sợ nữa.

Cái mạng này của ta là nhị sư huynh âm thầm giữ lại giúp ta.

Sư phụ từng nói nơi hoang vu như này đã sớm cạn kiệt linh khí, không phải nơi mà người tu chân có thể tùy tiện xông vào.

Trước đó, khi ta đọc tài liệu, ta đã biết Tây Châu trải đầy cát vàng, mặt trời nóng như đổ lửa, không có linh khí, người tu chân cũng không thể sử dụng linh lực.

Cho dù là Trúc Cơ hay Hóa Thần Kỳ cũng không có gì khác nhau, đều phải dựa vào hai chân của mình để đi.

Có khi đi tới kiệt sức, da khô thịt quắt cũng chưa chắc đã tìm được dãy núi hoang kia.

Huống chi, trong đó có hung thú hoành hành, vô cùng nguy hiểm.

Ta đã chuẩn bị cho kết quả xấu nhất.

Nhưng thật sự đến Tây Châu, ta lại cảm giác hiện thực và lý thuyết có điểm khác nhau.

Cát vàng trải rộng, không sai, nhưng nơi này đã có vài thảm cỏ xanh mịn.

Mặt trời nóng như đổ lửa, không sai, nhưng lại có cây cổ thụ che bóng mát.

Ta đi trong sa mạc, không nhìn thấy một người sống nào, nhưng lại không hề cảm thấy sợ hãi.

Khi khát nước khó nhịn, bên cạnh bỗng có một dòng suối, giống như là món quà thiên đạo ban tặng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn - https://monkeyd.vn/tro-ve-thoi-nien-thieu-cua-kiem-tien/hoi-16-chuong-3-1-ta-da-chuan-bi-cho-ket-qua-xau-nhat.html.]

Không có hung thú, không có dị tượng, ta cứ thế đi thẳng về phía trước.

Đi tới một chỗ, ta chợt dừng lại, ngồi xổm xuống nhìn rễ cây cổ thụ và nguồn nước, bên trên có một dấu vết hơi mờ, có lẽ là ai đó vô tình để lại.

Ta đứng dậy, thì ra, con đường này đã có người thay ta đi qua, trải nghiệm cát vàng nóng bỏng, mặt trời thiêu đốt, hắn làm cỏ xanh sinh ra, lại gieo trồng cây cổ thụ ở giữa sa mạc.

Hắn c.h.é.m tất cả hung thú, phá giải mọi thiên địa dị tượng.

Hắn dẹp mọi trở ngại trên con đường đi tới dãy núi hoang, lại làm rất kín kẽ, để người tới sau không sinh lòng nghi ngờ.

Ta không thể khóc lớn, chỉ có thể thuận ý hắn, đi về phía trước.

Ta đi suốt mấy ngày, bầu trời Tây Châu về đêm lấp lánh ánh sao, nơi này ngăn cách với Cửu Vực, không biết được tình hình chiến đấu ở bên ngoài.

Mấy điểm kết giới còn lại, liệu đã bị ma tộc xâm chiếm chưa nhỉ?

Các sư huynh của ta hy sinh để bảo vệ Phù Lăng Tông, cuối cùng chỉ còn lại một mình ta.

Người sống còn đáng thương hơn người chết.

Người c.h.ế.t rồi là xong hết mọi chuyện, nhưng ta nghĩ ta mới là người bị vây trong trận pháp huyết tế, gánh vác nỗi đau của bọn họ, tiếp tục đi về phía trước.

Ta sống hai kiếp, đã đi đủ nhiều, hẳn là lúc này nên đi tới cuối đường rồi.

Đêm dài dằng dặc bỗng lui đi, ánh sáng ló rạng phía chân trời, một ngọn núi xuất hiện trước mắt ta.

Ánh mặt trời rực rỡ bao phủ cả Quan Sơn, cũng bao phủ lên người ta.

Ở nơi mênh m.ô.n.g vô tận này, ta lại vô cùng kiên định, đây chính là Quan Sơn.

 

Bình luận

64 bình luận

  • tr ơi cảm ơn Cátt và Huahua đã donate sốp nha ❤️❤️❤️❤️❤️❤️ yêu hai bồ nhìu nhìu

    Yêu Phi Họa Quốc 4 tuần trước · Trả lời

  • Truyện có nhiều chi tiết ấm áp mà cũng đau lòng quá, cảm ưn sốp đã dịch 1 bộ hấp dẫn thế này 🫶 công đức vô lượng

    Cátt 4 tuần trước · Trả lời

  • "Cả đời Tạ Như Tịch chưa từng được ai bảo vệ." Tác giả tàn nhẫn quá mà, biết đoạn này đau lòng cỡ nào không 🥺🥺

    A Toản 1 tháng trước · Trả lời

  • Ghét Tiên Minh thật chứ, bóc lột sức lao động nó vừa, ỷ thằng nhỏ mạnh rồi tưởng chuyện gì nó cũng làm được hết hả, dù nó có chết các người cũng chẳng đi nhặt xác đâu đúng không?

    A Toản 1 tháng trước · Trả lời

  • Đúng rồi, không thích thì phải nói, nếu không người ta sẽ hiểu lầm, thích thì cũng phải nói, nếu không nói thì cô ấy sẽ không biết đâu

    A Toản 1 tháng trước · Trả lời

  • Cái cô ngốc này, không đến vì cô thì đến vì ai, ảnh đã là kiểu người hay hành động hơn hay nói rồi mà chị còn vô tư nữa thì chừng nào mới hiểu được tâm tư của ảnh đây

    A Toản 1 tháng trước · Trả lời

  • Tới Hồi 7 tui mới bắt đầu có cảm tình với Tạ Như Tịch hơn, ảnh đi theo người ta nè chứ đâu, biết người ta thích cái gì, khoảnh khắc tay áo chạm nhau anh ấy đã đưa cho Triều Châu chiếc kẹp mà cô ấy thích, tui bị mê mấy chi tiết nhỏ như này, thấy soft điên~

    A Toản 1 tháng trước · Trả lời

  • Làm gì có sau đó, Tiểu Triều Châu nói như vậy chính là muốn cắt đứt

    A Toản 1 tháng trước · Trả lời

  • A Tố là Tạ Như Tịch phải không? Chẳng hiểu sao cứ có cảm giác vậy

    A Toản 1 tháng trước · Trả lời

  • truyện hay, diễn biến hơi nhanh

    chie 1 tháng trước · Trả lời

Loading...