36 Lần Yêu - Chương 30, 31, 32, 33: Âm Âm, anh mong em bình an hơn ai hết.

Cập nhật lúc: 2024-06-23 18:03:29
Lượt xem: 1,170

30.

Bộ phim "Cờ Vua" đã quay được hơn nửa chặng đường, các cảnh quay của tôi cũng sắp hoàn thành.

Đạo diễn nói hôm nay có một nhân vật lớn đến. Đó là khách mời đặc biệt của đoàn phim.

Tôi không thể ngờ được rằng người đó lại là Bùi Cảnh.

Anh ta vậy mà lại chịu hạ mình để đóng vai người chồng đã chec của tôi.

Giới giải trí tồn tại một diễn viên duy nhất đạt tám giải Kim Ảnh.

Giờ phút này lại cam tâm tình nguyện hạ mình đóng một vai diễn chỉ kéo dài tám, chín phút.

Không biết đạo diễn đã cho anh ta lợi ích gì.

Sáng hôm đó anh ta còn cười cười nói tạm biệt tôi, giờ thì lại đứng trước mặt tôi cười tiếp.

Bùi Cảnh thân mật chạm vào má tôi: “Vợ ơi, anh đến thăm em rồi.”

“Vừa nghĩ đến việc phải đợi nhiều ngày nữa mới được gặp em là anh đã thấy lo lắng rồi, lỡ em bỏ chạy theo người đàn ông khác thì sao, em nói xem anh phải làm gì đây?”

Nam diễn viên ban đầu đúng vào lúc có cảnh quay thì bị thương vì chơi bóng, không thể tiếp tục vào đoàn.

Mọi người đều nghĩ rằng đạo diễn cùng lắm sẽ tìm một diễn viên hạng ba, hạng tư để thay thế.

Không ngờ lại mời được hẳn Bùi Cảnh!

Cảnh quay này trước tiên là Bạch Hinh Ninh quay, trong lúc nghỉ ngơi, cô ta thấy Bùi Cảnh đến liền vui mừng chạy đến.

“Bùi Cảnh, anh đến sao không báo trước cho em?” Bạch Hinh Ninh vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, nếu không phải vì chỗ đông người, chắc hẳn cô ta đã sớm nhào vào lòng Bùi Cảnh rồi.

“Tôi đến tìm vợ tôi.” Bùi Cảnh giọng lạnh lùng, tiến gần về phía tôi.

Sắc mặt Bạch Hinh Ninh lập tức thay đổi, nhíu chặt mày, vẻ mặt uất ức như thể sắp khóc đến nơi.

Cô ta chạy đi với hai hàng nước mắt.

Cảnh tiếp theo vẫn là Bạch Hinh Ninh đóng, là một cảnh đá/nh nhau, sau đó mới đến lượt tôi.

Tôi ngồi cạnh đạo diễn, tranh thủ vừa nhớ lời thoại trong lúc phải chờ đến cảnh tiếp theo, Bùi Cảnh cũng ngồi bên cạnh tôi.

Đúng lúc này, một tiếng động lớn vang lên, khiến đạo diễn vội vàng chạy ra ngoài.

Bạch Hinh Ninh ngã từ dây cáp xuống, mọi người có mặt lập tức xúm lại cứu hộ.

Chỉ có tôi là không nhúc nhích.

Tôi nhìn Bùi Cảnh bên cạnh, anh ta không tỏ ra chút lo lắng nào.

“Anh không qua xem sao?”

Bùi Cảnh lắc đầu cực mạnh: “Anh đâu phải bác sĩ, việc chuyên môn phải để người có chuyên môn làm.”

“Nếu là em ngã xuống thì anh sẽ...”

Tôi còn chưa kịp nói hết câu thì anh ta đã chồm sang hôn xuống.

“Anh làm gì vậy!”

Khoé môi Bùi Cảnh mím chặt, sắc mặt hơi tái, khóe mắt không hiểu vì lý do gì mà đột nhiên đỏ lên: “Âm Âm, đừng nói những điều không may mắn như vậy, anh sợ.”

Anh ta nghiêm túc nhìn tôi: “Âm Âm, anh mong em bình an hơn ai hết.”

Tim tôi bị siết chặt, đột nhiên rất muốn ôm anh ta.

“Bùi Cảnh, anh mau qua đó, Hinh Ninh nhất định phải có anh mới chịu lên cáp.”

Đạo diễn ở đằng kia hét lên gọi Bùi Cảnh.

Bùi Cảnh nhìn sắc mặt tôi: “Nếu em không muốn thì anh sẽ không đi.”

“Anh đi đi, mạng người quan trọng hơn.”

Khi đưa Bạch Hinh Ninh lên xe cứ/u thư/ơng, cô ta nắm c.h.ặ.t t.a.y Bùi Cảnh, anh ta chỉ có thể cùng cô ta lên xe, trước khi cửa đóng còn không quên quay đầu nhìn tôi một cái.

Quản lý gọi điện tới, tôi quay đầu đi.

“Bạch Thi đã ký hợp đồng rồi, chứng cứ cũng đã có, đã chuyển giao cho cảnh sát.”

Mấy ngày nay.

Như có một đòn bẩy sau lưng tôi, việc lấy chứng cứ cho tất cả các tội phạm của Bạch Thị cũng diễn ra suôn sẻ.

Tôi mơ hồ nghi ngờ, có ai đó đang âm thầm giúp đỡ tôi.

31.

Vì Bạch Hinh Ninh bị thư/ơng nên các cảnh quay tiếp theo cũng bị hoãn lại.

B/ệnh vi/ện gọi điện cho tôi, nói rằng tình hình của mẹ tôi đã có chuyển biến tốt.

Tôi vội vã đến bệ/nh vi/ện.

“Mẹ.”

Sắc mặt mẹ tôi rất nhợt nhạt, vừa nhìn thấy tôi bước vào, nước mắt bà liền trào ra.

“Âm Âm.”

Tinh thần của mẹ tôi không ổn định, lúc đi/ên lúc tỉnh. Tôi vừa đến liền đưa bà xuống dưới sân đi dạo.

Đi được một đoạn, tôi phát hiện vài người gần đó đang nhìn chằm chằm chúng tôi.

Tim tôi đập nhanh, tăng tốc bước chân, định đưa mẹ về phòng.

Ở góc quẹo, không biết mẹ tôi thấy gì mà đột nhiên trở nên rất kích động, toàn thân c/o gi/ật.

Các bác sĩ gần đó vội vàng chạy đến.

Tôi nhìn về phía mà mẹ vừa nhìn, bóng người sau bụi cây lập tức biến mất.

Vừa hay quản lý gọi điện đến, giọng nói gấp gáp: "Bạch Thi bỏ trốn rồi."

Bây giờ thì ngay cả bệ/nh vi/ện tâ/m thầ/n cũng không còn an toàn nữa, cần yêu cầu tăng cường bảo an mới được.

32.

Về đến nhà thì bên ngoài trời mưa, Bùi Cảnh vẫn chưa về, đi ngang qua phòng anh ta, cửa sổ phòng anh ta chưa đóng.

Tôi bước vào để đóng cửa, căn phòng anh ta ở được dọn dẹp rất ngăn nắp.

Nhìn xuống một chút, ánh mắt tôi dừng lại, trên bàn có một bản hợp đồng, là bản hợp đồng mà tôi không thể nào quen thuộc hơn nữa.

Tôi khó tin cầm lên xem, đó chính là bản hợp đồng giữa chúng tôi và Bạch Thi.

Tôi gọi điện cho Kính Nam, bảo anh ta kể cho tôi toàn bộ sự việc.

Nghe xong tất cả mọi chuyện, tôi vẫn chưa cảm thấy hết kinh ngạc.

Người đứng sau trợ giúp chúng tôi, hóa ra lại là Bùi Cảnh.

Bùi Cảnh đã biết kế hoạch của chúng tôi từ lâu, thậm chí có thể tra ra những việc như trố/n thu/ế, bi/ển t/hủ cô/ng qu/ỹ của nhà họ Bạch, tất cả những việc đó cũng là do anh ta giúp.

Anh ta biết trước rằng Bạch Thi sẽ bỏ trốn, nên đã dàn dựng cảnh Bạch Hinh Ninh rơi từ dây cáp xuống, khiến cô ta bị thư/ơng không thể di chuyển, đã nằm trong tầm kiểm soát của chúng tôi, nên dù Bạch Thi có trốn thoát, cũng không thể chạy xa.

Nhưng tôi không hiểu tại sao Bùi Cảnh lại làm như vậy.

Rõ ràng người anh ta thích là Bạch Hinh Ninh.

Rầm...

“Vợ ơi, anh về rồi...”

“Trên đường anh mua hạt dẻ rang đường em thích ăn nhất, đột nhiên mưa to, suýt nữa bị ướt...”

“Mắt em sao lại đỏ thế, ai bắt nạt em rồi?”

Bùi Cảnh nhẹ nhàng lau khóe mắt tôi thì bị tay tôi chặn lại, tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta: "Bùi Cảnh, tại sao anh lại giúp tôi?”

Mở miệng ra mới phát hiện cổ họng đã khản đặc.

Bùi Cảnh sững sờ: “Em đã biết hết rồi?”

“Kính Nam đã kể hết cho em.”

Anh ta thở dài nhẹ nhàng, trán kề vào trán tôi, “Không phải anh đã nói với em rồi sao?”

Anh yêu em.

Dù có chuyện gì xảy ra, anh cũng sẽ đứng về phía em.

33.

Sáng hôm sau đã có tin lớn, tập đoàn Bạch phá sản chỉ trong một đêm sau khi bị cảnh sát điều tra.

Bạch Thi bỏ trốn, cảnh sát đang phát lệnh truy nã khắp nơi.

Nhưng tin xấu lại ập đến bất ngờ.

Bệ/nh vi/ện gọi điện, báo rằng mẹ tôi đã biến mất.

Trái tim tôi như rơi xuống không phanh.

Trong lòng lo lắng không yên, tôi tìm khắp nơi mà mẹ có thể đến nhưng vẫn không thể tìm thấy.

Tôi gọi điện hỏi Bùi Cảnh xem anh ta có đón mẹ tôi không, kết quả là không.

Vậy thì chỉ còn một khả năng, Bạch Thi đã b/ắt có/c mẹ tôi.

Tôi từ b/ệnh v/iện trở về, trên đường không bắt được xe, đúng lúc Lục Tư Nghiễn xuất hiện.

“Thư Âm, lên xe đi, tôi biết mẹ cô ở đâu.”

Tôi không kịp nghĩ nhiều, lập tức lên xe.

Kết quả là vừa lên xe đã bị một gậy đánh vào sau đầu, trước mắt lập tức biến thành một mảng đen xì.

Tỉnh dậy mới phát hiện bản thân đã bị đưa đến trước mặt Bạch Thi, tay bị trói chặt sau lưng.

"Thư Âm, không ngờ cô thật sự ngốc đến mức tin rằng Lục Tư Nghiễn biết mẹ cô ở đâu." Bạch Thi hung hăng bóp chặt mặt tôi, cười độc ác:

"Lục Tư Nghiễn là do tôi sắp đặt để cố tình quyến rũ cô, không ngờ anh ta lại vô dụng đến thế, nhưng cũng có chút công lao, lừa được cô đến đây."

Tôi né tránh móng vuốt của bà ta: "Bà giấu mẹ tôi ở đâu?"

"Cô đoán xem."

"Muốn gì thì nhắm vào tôi, thả mẹ tôi ra."

"Chậc chậc chậc, cô cũng thân mình khó giữ, còn lo lắng cho người mẹ đầy phiền toái của cô hả, tôi nên nói cô có hiếu, hay ngu ngốc đây?"

"Bạch Thi, đừng quên rằng Bạch Hinh Ninh vẫn còn trong tay tôi." Tôi lạnh lùng nhìn bà ta.

Câu nói này dường như chọc giận Bạch Thi. Bà ta lập tức t/át mạnh vào mặt tôi, ánh mắt giận dữ: "Nó là em gái ruột của mày, vậy mà mày còn tính kế hại nó!"

Tôi cười nhẹ, Bạch Hinh Ninh tốt bụng, đây là điều nực cười nhất mà tôi từng nghe. Tôi từ trên dây cáp cao ngã xuống gãy xương sườn chính là do cô ta làm. Nhưng đâu chỉ một lần, trong lúc quay phim còn năm lần bảy lượt lén thả rết vào trang phục của tôi, nếu không phát hiện sớm, tôi đã chec mấy lần rồi. Nói cô ta tốt bụng?

"Bạch Thi, thả mẹ tôi ra, tôi sẽ thả Bạch Hinh Ninh."

"Không thể nào, cô và mẹ cô đều phải chết!"

"Không phải cô muốn gặp mẹ cô sao? Tôi sẽ đưa cô đi gặp."

Bà ta ra lệnh cho người đưa tôi lên tầng cao nhất của tòa nhà.

"Người đâu?"

Thuộc hạ của Bạch Thi không nói gì, run rẩy mở cửa, nhưng bên trong hoàn toàn trống không.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, có lẽ ai đó đã cứu mẹ tôi rồi.

Bạch Thi lúc này mới phát giác ra điều gì đó, muốn rút lai nhưng bên ngoài có cảnh sát.

"Các người đừng tiến lại, nếu không tôi sẽ b.ắ.n chec cô ta!" Bạch Thi rút sú/ng chỉ vào đầu tôi.

"Bạch Thi, thả Thư Âm ra." Khúc Vĩnh đứng ở cửa gọi Bạch Thi.

"Muốn tôi thả cô ta? Vậy Hinh Ninh của tôi thì sao?" Bà ta vừa nói vừa cười điên loạn.

Trên đường đến đây tôi nhặt được một viên đá, dây thừng sau lưng bị mài liên tục gần đứt rồi.

"Mẹ! Đừng làm chuyện dại dột! Quay lại đi!"

Ngay lúc cục diện rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan, Bùi Cảnh kịp thời đưa Bạch Hinh Ninh đến, cô ta bị g/ãy tay trái do ngã từ trên dây cáp xuống.

"Hinh Ninh, mẹ đã làm nhiều chuyện sai lầm, không còn đường quay lại." Bạch Thi vừa nói vừa kéo tôi lùi dần về phía lan can.

"Bạch Thi, bà đừng có làm chuyện dại dột, nếu bây giờ bà thả Thư Âm ra, vẫn còn đường lui đấy!" Nét mặt Bùi Cảnh căng thẳng, hét về phía Bạch Thi.

Tôi nắm chặt tay, nhân lúc anh thu hút sự chú ý của Bạch Thi, tháo đứt dây thừng ra.

"Bà bỏ sú/ng xuống trước đi, có gì từ từ nói." Bùi Cảnh giơ tay lên, chậm rãi tiến về phía chúng tôi.

Bạch Thi đột nhiên phản ứng lại, chĩa s/úng vào Bùi Cảnh: "Đừng qua đây!"

Chính lúc đó, tôi dùng cùi chỏ đập mạnh vào người Bạch Thi.

Bạch Thi không kịp phản ứng, Bùi Cảnh nhanh như chớp nhân cơ hội đá văng khẩu sú/ng khỏi tay bà ta.

Bạch Thi mất hết cơ hội, cảnh sát tiến thì bà ta lùi, khoảng vách với lan can ngày một gần, không còn đường lui mà trực tiếp trèo lên đó.

"Tôi đã không còn đường lui nữa rồi. Nhưng thà chec cũng sẽ không rơi vào tay các người."

Dứt lời, Bạch Thi không chút do dự nhảy xuống từ tầng 28.

"Mẹ!"

"Tôi sẽ giec các người!" Bạch Hinh Ninh nhặt khẩu s.ú.n.g trên đất, nhắm vào tôi mà nổ sú/ng.

Tiếng s/úng kinh người vang lên.

Thế giới trước mắt dường như ngưng đọng.

Bình luận

3 bình luận

Loading...