Trở Về Thời Niên Thiếu Của Kiếm Tiên - Hồi 8 - Chương 3.1: Sao ngươi lại ở nơi này

Cập nhật lúc: 2024-07-04 10:24:08
Lượt xem: 667

Ta làm theo lời dì, đi đưa thuốc thêm vài lần, sắc mặt của người bệnh cũng tốt dần lên, hồng hào như người bình thường.

Từ lúc sống lại đến giờ, chưa bao giờ ta cảm thấy thuận buồm xuôi gió đến thế, dường như đây mới là quỹ đạo vốn có của cuộc đời ta vậy.

Bên ngoài cũng nói phương thuốc này là ta dốc bao công sức mới cầu được, cho nên mọi người càng kính trọng ta hơn lúc ta mới trở về Lý Ngư Châu.

Ta hơi chột dạ, vì phương thuốc này không liên quan gì đến ta.

Ta cho rằng đợt dịch này sẽ kết thúc như vậy, cho đến một buổi tối, hơn một nửa người dân ở Lý Ngư Châu bị lây nhiễm vảy dịch, cung châu chủ bị đánh thức.

Ta không kịp đi giày, không kịp mặc thêm áo khoác, vội chạy tới trước mặt dì.

Dì đã ăn mặc chỉnh tề, ta còn chưa kịp mở miệng thì dì đã nói: “Hôm nay ngươi không cần đi đưa thuốc, ta tự mình đi.”

Tay ta khẽ run: “Thuốc chỉ có một bình, đúng không? Liệu có đủ không vậy?”

Dì dịu dàng đáp: “Vậy thì không chia nữa. Chỉ còn cách tìm ra người đứng sau màn, mới có thể giải quyết được chuyện này.”

Trước khi đi, bà ấy còn cố ý đóng chặt cửa chính của cung châu chủ.

Ta không nghe lời dì, không ngoan ngoãn ở trong cung, ta cầm Ngọc Long kiếm chạy về phía Linh Mạch.

Ta luôn nghĩ trận vảy dịch này là thiên tai, không ngờ lại là nhân họa, như vậy, kiếp trước phát sinh trận dịch này để làm gì? Kiếp này lại có dịch bệnh là vì sao?

Ta nghĩ mãi mà không rõ, nhưng bây giờ chỉ có một cách xử lý, là ta nhất định phải ngăn cản tai họa này.

Nếu Linh Mạch bị ô nhiễm, vậy ta sẽ đi thanh lọc nó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn - https://monkeyd.vn/tro-ve-thoi-nien-thieu-cua-kiem-tien/hoi-8-chuong-3-1-sao-nguoi-lai-o-noi-nay.html.]

Tim ta khẽ đau nhói, giống như m.á.u trong cơ thể đang ngừng chảy vậy.

Từ lần trước, trong thí luyện, sau khi ta và Lý Ngư Châu thiết lập liên hệ với nhau, ta luôn cảm nhận mọi thứ trên đảo một cách rõ ràng.

Linh Mạch Sơn là nguồn gốc của Linh Mạch, ta đã từng tới, khắp núi đều là hoa cỏ, dược liệu hiếm có, bây giờ đều đã khô héo.

Có một động đen sâu không thấy đáy.

Sau khi nhảy xuống, gió lạnh thổi qua người ta, không biết qua bao nhiêu lâu, chân ta mới chạm đến mặt đất.

Ta lấy một viên dạ minh châu ra.

Rất khó tưởng tượng, dòng Linh Mạch kia lại chảy ra từ một con suối nhỏ như thế này.

Ta vươn tay ra, quả nhiên thấy một làn sương đen bốc lên, Ngọc Long kiếm cắm vào trong nước, mũi kiếm chạm vào thứ gì đó bị chôn ở dưới nước.

Chớp mắt một cái, làn sương đen kia quấn quanh Ngọc Long kiếm, ta nghe thấy tiếng khóc thảm thiết của vạn quỷ, vô thức muốn buông chuôi kiếm ra.

Giây tiếp theo, có một thanh kiếm khác nhẹ nhàng đỡ lấy kiếm của ta, tiếng gào khóc kia cũng biến mất, thứ trong nước bị lấy ra, là một đoạn đuôi bị c.h.é.m đứt, lớp vảy bên trên tản ra ánh sáng màu đen.

Là đuôi của một con giao nhân, nếu ta đoán không nhầm thì nó là của con giao nhân đang nằm trong ngục.

Ta nhìn về phía người vừa tới.

Tạ Như Tịch đứng trước mặt ta.

Ta tái mặt, sau đó mỉm cười với hắn: “Sao ngươi lại ở nơi này?”

 

Bình luận

64 bình luận

  • tr ơi cảm ơn Cátt và Huahua đã donate sốp nha ❤️❤️❤️❤️❤️❤️ yêu hai bồ nhìu nhìu

    Yêu Phi Họa Quốc 4 tuần trước · Trả lời

  • Truyện có nhiều chi tiết ấm áp mà cũng đau lòng quá, cảm ưn sốp đã dịch 1 bộ hấp dẫn thế này 🫶 công đức vô lượng

    Cátt 4 tuần trước · Trả lời

  • "Cả đời Tạ Như Tịch chưa từng được ai bảo vệ." Tác giả tàn nhẫn quá mà, biết đoạn này đau lòng cỡ nào không 🥺🥺

    A Toản 1 tháng trước · Trả lời

  • Ghét Tiên Minh thật chứ, bóc lột sức lao động nó vừa, ỷ thằng nhỏ mạnh rồi tưởng chuyện gì nó cũng làm được hết hả, dù nó có chết các người cũng chẳng đi nhặt xác đâu đúng không?

    A Toản 1 tháng trước · Trả lời

  • Đúng rồi, không thích thì phải nói, nếu không người ta sẽ hiểu lầm, thích thì cũng phải nói, nếu không nói thì cô ấy sẽ không biết đâu

    A Toản 1 tháng trước · Trả lời

  • Cái cô ngốc này, không đến vì cô thì đến vì ai, ảnh đã là kiểu người hay hành động hơn hay nói rồi mà chị còn vô tư nữa thì chừng nào mới hiểu được tâm tư của ảnh đây

    A Toản 1 tháng trước · Trả lời

  • Tới Hồi 7 tui mới bắt đầu có cảm tình với Tạ Như Tịch hơn, ảnh đi theo người ta nè chứ đâu, biết người ta thích cái gì, khoảnh khắc tay áo chạm nhau anh ấy đã đưa cho Triều Châu chiếc kẹp mà cô ấy thích, tui bị mê mấy chi tiết nhỏ như này, thấy soft điên~

    A Toản 1 tháng trước · Trả lời

  • Làm gì có sau đó, Tiểu Triều Châu nói như vậy chính là muốn cắt đứt

    A Toản 1 tháng trước · Trả lời

  • A Tố là Tạ Như Tịch phải không? Chẳng hiểu sao cứ có cảm giác vậy

    A Toản 1 tháng trước · Trả lời

  • truyện hay, diễn biến hơi nhanh

    chie 1 tháng trước · Trả lời

Loading...