Trở Về Thời Niên Thiếu Của Kiếm Tiên - Hồi 1 - Chương 3: Không sợ núi đao biển lửa, thà chết không lùi

Cập nhật lúc: 2024-07-04 11:33:09
Lượt xem: 955

Nếu được làm lại một lần, nhưng sau khi dốc hết sức, đầu rơi m.á.u chảy, kết cục vẫn giống như cũ thì ngươi có chọn làm lại không?

Ta cầm Ngọc Long kiếm, đi tới bí cảnh Vấn Tâm của tông môn, thấy mặt nước vô tận khẽ gợn sóng, nhưng khi đạp lên lại kiên cố như sàn băng, nhưng những gợn sóng lại lấy ta làm tâm, khuếch tán ra xung quanh, phản chiếu vô số cái bóng của ta trên mặt nước.

Sắc trời mờ ảo, trong bí cảnh Vấn Tâm chỉ có mỗi thủy kính vô tận này.

Ta chậm rãi đi tới trung tâm bí cảnh, mặt nước ở nơi này không phản chiếu bất cứ thứ gì, chỉ có một màu trắng hư vô mờ mịt.

Ta đặt Ngọc Long kiếm sang bên cạnh, quỳ gối trên thủy kính Vấn Tâm.

Đại sư huynh bị ta tự tay g.i.ế.c chết, trước khi c.h.ế.t còn bảo ta chăm sóc tốt Phù Lăng Tông.

Ta thấy Tạ Như Tịch đi tới ma giới tìm Vãn Nhĩ Nhĩ, bóng lưng lạnh lùng.

Lý Ngư Châu bị ánh lửa hủy diệt, hài cốt trải khắp Phù Lăng Sơn.

Ta há hốc miệng, sắc mặt trắng bệch, hít thở không thông.

Rốt cuộc là thiên đạo thương hại ta, thấy cảnh ngày đó quá tàn nhẫn nên để ta sống lại một lần, hay là để ta nhìn rõ sự bất lực của bản thân thêm lần nữa?

Ta đụng vào thủy kính, không biết có thể trông thấy người đó không?

Cảnh tượng ở thủy kính Vấn Tâm lại bắt đầu thay đổi, cuối cùng ngừng trên Lý Ngư Châu, ánh sáng vàng trải rộng khắp mặt biển, giống như từng lớp vảy lấp lánh.

Trong kính, ta vẫn còn nhỏ, trên người còn chưa đeo chuông của Phù Lăng Tông, ta chăm chú vẽ hoa văn đặc biệt trên Lý Ngư Châu.

Nữ tử cài trâm trên tóc, nét mặt dịu dàng, khẽ hỏi ta: “Tiểu Triều Châu, con đọc lại một lần nữa, chức trách của chủ nhân Lý Ngư Châu là gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn - https://monkeyd.vn/tro-ve-thoi-nien-thieu-cua-kiem-tien/hoi-1-chuong-3-khong-so-nui-dao-bien-lua-tha-chet-khong-lui.html.]

Ta ở ngoài kính ngồi ngẩn người, nhưng Tiểu Triều Châu trong kính đã lên tiếng: “Thân làm chủ nhân Lý Ngư Châu, trên vai gánh bách tính thiên hạ, không được lười tu luyện, phải có trách nhiệm với Lý Ngư Châu. Mọi thứ đều đặt Lý Ngư Châu lên hàng đầu, nếu Lý Ngư Châu gặp nạn, ta phải dùng tính mạng cản lại…”

Ta ở trong kính bỗng ngừng lại, dường như quên từ, sau đó nhanh chóng nói tiếp: “Cho dù không mạnh cũng phải dốc hết sức, không sợ núi đao biển lửa, thà c.h.ế.t không lùi…”

Nữ tử cười híp mắt, ta run run đưa ngón tay đụng tới mặt bà ấy trên kính, thấp giọng nỉ non: “Mẫu thân…”

“Con sẽ thắng sao?”

Bà ấy vẫn mỉm cười không đáp.

“Con còn có thể cầm kiếm ư?”

Bà ấy không trả lời.

Gió tuyết càng lúc càng lớn, Ngọc Long kiếm ở bên cạnh phát ra âm thanh rung động, kính Vấn Tâm bị sương mù bao phủ, mặt của bà ấy cũng dần dần mờ đi.

Thủy kính Vấn Tâm lại trở về trạng thái hư vô mờ ảo lúc đầu, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Ta quỳ sát trên thủy kính, cung kính dập đầu ba cái, đến khi trán ta lạnh buốt, ta mới phủi tuyết rơi trên áo, cầm chặt Ngọc Long kiếm đi ra ngoài.

Ta sẽ thắng, ta muốn thắng, ta nhất định phải thắng!

Ta là chủ nhân của Lý Ngư Châu, ta không thể thua!

Không sợ núi đao biển lửa, thà c.h.ế.t không lùi!

Lần này, ta chắc chắn không thua nữa!

 

Bình luận

64 bình luận

  • tr ơi cảm ơn Cátt và Huahua đã donate sốp nha ❤️❤️❤️❤️❤️❤️ yêu hai bồ nhìu nhìu

    Yêu Phi Họa Quốc 4 tuần trước · Trả lời

  • Truyện có nhiều chi tiết ấm áp mà cũng đau lòng quá, cảm ưn sốp đã dịch 1 bộ hấp dẫn thế này 🫶 công đức vô lượng

    Cátt 4 tuần trước · Trả lời

  • "Cả đời Tạ Như Tịch chưa từng được ai bảo vệ." Tác giả tàn nhẫn quá mà, biết đoạn này đau lòng cỡ nào không 🥺🥺

    A Toản 1 tháng trước · Trả lời

  • Ghét Tiên Minh thật chứ, bóc lột sức lao động nó vừa, ỷ thằng nhỏ mạnh rồi tưởng chuyện gì nó cũng làm được hết hả, dù nó có chết các người cũng chẳng đi nhặt xác đâu đúng không?

    A Toản 1 tháng trước · Trả lời

  • Đúng rồi, không thích thì phải nói, nếu không người ta sẽ hiểu lầm, thích thì cũng phải nói, nếu không nói thì cô ấy sẽ không biết đâu

    A Toản 1 tháng trước · Trả lời

  • Cái cô ngốc này, không đến vì cô thì đến vì ai, ảnh đã là kiểu người hay hành động hơn hay nói rồi mà chị còn vô tư nữa thì chừng nào mới hiểu được tâm tư của ảnh đây

    A Toản 1 tháng trước · Trả lời

  • Tới Hồi 7 tui mới bắt đầu có cảm tình với Tạ Như Tịch hơn, ảnh đi theo người ta nè chứ đâu, biết người ta thích cái gì, khoảnh khắc tay áo chạm nhau anh ấy đã đưa cho Triều Châu chiếc kẹp mà cô ấy thích, tui bị mê mấy chi tiết nhỏ như này, thấy soft điên~

    A Toản 1 tháng trước · Trả lời

  • Làm gì có sau đó, Tiểu Triều Châu nói như vậy chính là muốn cắt đứt

    A Toản 1 tháng trước · Trả lời

  • A Tố là Tạ Như Tịch phải không? Chẳng hiểu sao cứ có cảm giác vậy

    A Toản 1 tháng trước · Trả lời

  • truyện hay, diễn biến hơi nhanh

    chie 1 tháng trước · Trả lời

Loading...