TÔI LÀ MỘT CON M.. A - Chương 2

Cập nhật lúc: 2024-06-22 11:19:12
Lượt xem: 92

9.

 

Sau đó tôi có một cái tên là Tiểu Trinh. 

 

 

Đúng vậy, họ thậm chí còn chưa gặp qua tôi, liền cho tôi một cái tên, còn không hỏi tôi có muốn hay không. 

 

 

Tiểu Trinh, thì Tiểu Trinh thôi. 

 

 

Dù sao thì tôi cũng không nhớ tên mình. 

 

 

Tôi đã ở đây trước khi tòa nhà ký túc xá này được xây dựng. 

 

 

Lúc đó nơi đây là vùng đất hoang, chỉ có mình tôi là con ma, quanh năm không gặp ai. 

 

 

Kể từ khi ký túc xá được xây dựng, nó đã trở nên náo nhiệt hơn.

 

 

10.

 

Giang Nguyên không mở bộ phim ma kia nữa. 

 

 

Tuy nhiên, ngày càng có nhiều sinh viên đến đây để cảm nhận năng lượng ma quái. 

 

 

Buổi tối hôm đó, có hai người tới ký túc xá Giang Nguyên, đều là bạn học nữ, do Hoàng Mao dẫn tới. 

 

 

Trước khi nhìn, Hoàng Mao Vương cúi chào không khí hai lần. 

 

 

"Quỷ thần tiên, đợi lát nữa nhất định phải hiển linh nha!" 

 

 

Sau khi cầu nguyện xong, bọn họ bắt đầu quan sát.

 

 

Tôi nằm trên giường Giang Nguyên, cúi đầu nhìn Giang Nguyên học bài. 

 

 

Tôi sẽ không hiển linh đâu? Để không phải lúc nào cũng dẫn người đến quấy rầy việc học tập của Giang Nguyên. 

 

 

Đến khi phim kết thúc, tôi cũng không hiển linh.  

 

 

Hai bạn sinh viên nữ rời đi, thất vọng cùng phẫn nộ. 

 

 

Hoàng Mao Vương hét lên "Ahhh a a a" Tiểu Trinh ơi là Tiểu Trinh, nói rằng bạn gái của hắn đã đi rồi. 

 

 

Tôi không quan tâm đến tất cả những điều đó, tốt hơn là Giang Nguyên nên tập trung vào việc học và không tham gia vào những điều vô nghĩa như vậy.

 

 

11.

 

Vì thiếu sự hợp tác của tôi nên xu hướng thu hút ma này dần biến mất. 

 

 

Phần lớn thời gian tôi ở trong ký túc xá Giang Nguyên và chỉ đi đến ký túc xá khác khi anh ấy đến lớp. 

 

 

Không biết có phải vì tôi dành nhiều thời gian theo dõi Giang Nguyên hơn không, nhưng tôi nghĩ anh ấy là người đẹp trai nhất mà tôi từng gặp. 

 

Lông mày đẹp, mũi đẹp, môi đẹp, thậm chí tóc cũng đẹp. 

 

 

Giường của anh cũng là chiếc giường gọn gàng nhất. 

 

 

Tôi thích nằm trên giường anh ấy.

 

 

12.

 

Thời tiết bắt đầu trở lạnh, trời nắng có bao nhiêu mát mẻ, hiện tại có bấy nhiêu lạnh lẽo. 

 

 

Nhưng đối với tôi, nó thực sự mang lại chút ấm áp, thật ấm áp và thoải mái, như thể tôi đã hít được hơi ấm từ cả tòa nhà. 

 

 

Mỗi ký túc xá đều có máy lạnh, chỉ cần không ra khỏi cửa sẽ thấy ấm áp. 

 

 

Điều tệ nhất là hôm nay lại mất điện. Cả ký túc xá phàn nàn.

 

 

Đám người Trương mập mạp đều bọc trong ổ chăn đi ngủ sớm, ngay cả Giang Nguyên cũng không ngoại lệ. 

 

 

Trời tối, chỉ có ánh sáng của điện thoại di động. 

 

 

Giang Nguyên không chơi điện thoại di động, anh nhắm mắt lại, không biết đã ngủ chưa. 

 

 

Tôi nghĩ cơ thể mình ấm áp liền cuộn tròn dưới chân anh, mong truyền hơi ấm cho anh.

 

 

13.

 

Đó là kỳ nghỉ đông. 

 

 

Giang Nguyên là người cuối cùng rời khỏi ký túc xá, tôi tiễn anh ấy đến cổng ký túc xá nếu bước thêm một bước nữa thì không thể ra ngoài. 

 

 

Trước đây tôi không biết, hóa ra tôi cũng nhớ một người. 

 

 

Tôi thậm chí còn thấy Hoàng Mao Vương thật dễ thương, quả nhiên ký ức làm đẹp mọi thứ. 

 

 

Tôi trở nên cô đơn, bắt đầu mong chờ ngày tựu trường sớm.

 

 

Lúc này, nếu có người cầu tôi, tôi sẽ hiển linh ngay lập tức. 

 

 

Tôi nằm xuống bên cửa sổ khu ký túc xá nhìn ra ngoài. 

 

 

Từ đây tôi có thể nhìn thấy con đường đối diện. 

 

 

Các bạn sinh viên đến trường sẽ đi ngang qua đó, và tôi nghĩ Giang Nguyên sẽ trở về bằng con đường đó.

 

 

14.

 

Tôi mỗi ngày đều ở bên cửa sổ, học sinh lần lượt trở lại trường. 

 

 

Cuối cùng tôi cũng nhìn thấy bóng dáng quen thuộc đó. 

 

 

Tôi vui vẻ vẫy tay với anh ấy, Giang Nguyên dường như cảm nhận được điều gì đó, anh ấy ngẩng đầu nhìn sang. 

 

 

Thật không may, một chiếc ô tô đã lao về phía anh ấy. 

 

 

Không biết sức lực từ đâu đến, tôi thoát ra khỏi sự giam cầm, trong nháy mắt đứng trước đầu xe. 

 

 

Xe dừng cách Giang Nguyên nửa mét. Giang Nguyên quay lại nhìn tôi, ánh mắt đầy sợ hãi. 

 

 

Hoặc có thể anh ấy đang nhìn vào chiếc xe.

 

 

15.

 

Bóng tối bao quanh tôi. 

 

 

Sinh lực của tôi bị tổn hại nặng nề, tôi quay trở lại nơi chôn cất của mình, ngay dưới tầng ký túc xá này, không biết phải mất bao lâu mới có thể thoát ra được. 

 

 

Tôi hy vọng không phải đợi đến khi Giang Nguyên tốt nghiệp. 

 

 

Tôi luôn mơ rằng mình có thể đi du lịch khắp ký túc xá một lần nữa. 

 

 

Tôi mơ thấy Giang Nguyên đang xem đi xem lại bộ phim ma đó. 

 

 

Khi tỉnh dậy, tôi vẫn đang duy trì động tác bĩu môi thổi khí.

 

 

16.

 

Tôi không biết đã mất bao lâu. 

 

 

Tôi có thể đi lại ở tầng một, tôi đứng gác ở cửa tòa nhà ký túc xá, nghe thấy nhiều nhất là bọn con trai phàn nàn về việc trời nóng như thế nào. 

 

 

Tôi dang tay ra nhưng chẳng thể làm gì được. 

 

 

Cuối cùng tôi cũng gặp lại được Giang Nguyên. 

 

 

Anh ấy gầy hơn, mà cao lên. 

 

 

Tôi và anh đứng đối diện nhìn nhau một lúc rồi đột nhiên ngẩng đầu lên, che mắt cười lớn. 

 

 

Tôi hơi ngạc nhiên, anh ấy có thể nhìn thấy tôi sao? 

 

 

Ngay khi nghĩ đến điều này, anh ấy bước thẳng xuyên qua tôi, quay trở lại tầng trên. 

 

 

Tôi muốn đi theo anh, nhưng chân tôi dường như đã cắm rễ xuống đất.

 

 

17.

 

Ngoại trừ đi học. 

 

 

Giang Nguyên mỗi ngày phải xuống lầu mấy lần. 

 

 

Lấy cơm, nhận chuyển phát nhanh và mang đồ ăn đi. 

 

 

Không biết có phải Hoàng Mao và mấy người khác đã hợp tác để bắt nạt Giang Nguyên hay không. 

 

 

Chờ xem khi tôi hoạt động tự đó tôi có trêu chọc họ hay không.

 

 

18.

 

Tòa nhà ký túc xá đang dần trở nên mát mẻ hơn và tôi có thể lơ lửng bay xung quanh như trước đây. 

 

 

Đã lâu rồi tôi không đến ký túc xá Giang Nguyên, ở đây vẫn vậy.

 

 

Buổi tối. 

 

 

Tôi đi tới đi lui giữa giường của Hoàng Mao, Béo, Gầy, quạt cho họ. 

 

 

Hoàng Mao cùng cậu bạn gầy gò có một chiếc chăn nhỏ để che mình, trong khi cậu béo mặc quần đùi và áo phông.

 

 

Ba người ôm nhau run rẩy vì lạnh. 

 

 

Hừ, ai bảo các cậu ra lệnh cho Giang Nguyên làm việc này việc kia? 

 

 

Đang lúc kiêu ngạo, bỗng nhiên nghe được Giang Nguyên lên tiếng "Tới đây." 

 

 

Anh ấy đang gọi tôi à? Tôi nằm trên giường Giang Nguyên trong nháy mắt. 

 

 

Lông mi của Giang Nguyên dài đến mức khi tôi đưa tay chạm vào, lông mi của anh ấy run lên. 

 

 

Giang Nguyên hồi lâu không mở mắt, tựa hồ chỉ là đang nói mê mà thôi. 

 

 

Tôi nằm nghiêng bên cạnh anh, học theo anh, nhắm mắt lại và ngủ.

 

 

19.

 

Trường học lại được nghỉ hè. 

 

 

Trương Tam và mấy người khác nói rằng họ muốn đãi Giang Nguyên một bữa tối cảm ơn Giang Nguyên đã giúp họ xuống tầng dưới để lấy đồ ăn và mang về trong học kỳ này. 

 

 

Thấy bọn họ biết điều như vậy, nếu không tôi sẽ không để họ đi dễ dàng như vậy.

 

 

20.

 

Trong kỳ nghỉ hè, Giang Nguyên không về. 

 

 

Anh ấy học rất chăm chỉ và dường như không bao giờ học xong. 

 

 

Tôi ngồi cạnh anh ấy, ở lại với anh ấy. 

 

 

Đôi khi anh ấy ngơ ngác nhìn chằ

m chằm vào một nơi nào đó, còn tôi thì tiến lại gần hơn để có vẻ như anh ấy đang nhìn tôi. 

 

 

Anh ấy gõ bàn phím rất nhanh, ngón tay trắng và dài. 

 

 

Giang Nguyên xanh xao hơn người bình thường, có chút ốm yếu, hy vọng anh ấy có thể ra ngoài phơi nắng nhiều hơn và rèn luyện sức khỏe.

Bình luận

1 bình luận

Loading...