Ta bán thân năm tám tuổi - Ngoại truyện: Thiếu gia

Cập nhật lúc: 2024-07-10 13:25:27
Lượt xem: 259

Nhân sinh của ta chỉ bắt đầu vào năm mười hai tuổi.

Năm ấy cha ta bị quan trên liên lụy, Trần phủ bị tịch biên, cả nhà bị giam vào ngục, cha và ta bị giam chung với nhau.

Lúc đầu ta vô cùng sợ hãi. Một thiếu niên mười tuổi phải trải qua biến cố lớn như thế, sao lại không sợ cho được.

Ta nghĩ cha là quan văn sẽ không chịu được nỗi khổ trong lao ngục. Nhưng cha ta xưa nay làm lão gia sống an nhàn sung sướng, vậy mà bây giờ vẫn bình tĩnh như cũ.

Không chỉ vậy, ông còn dạy ta: "Quân tử phải biết duy trì kiên nhẫn, lâm đại nạn không sợ, gặp kiếm bén không run."

Điều kiện sống trong ngục khổ không phải nói. Ta ở trong phủ được hậu đãi quá lâu, hiện tại không khác gì ngã từ trên mây xuống.

Trước kia ngủ trên đệm mềm, bây giờ phải ngủ trên rơm rạ. Ngày xưa mỗi bữa ăn là một bàn thức ăn ngon, hiện tại chẳng có lấy một món mặn. Hơn nữa cơm ăn chỉ có gạo cũ.

Tuy vậy, cha ta vẫn như trước khuyên ta phải tu tâm, chậm rãi đợi kết quả sau này.

Cuộc sống như vậy trôi qua hơn một tháng. Bỗng một đêm, ta nghe được có tiếng khóc từ khu nữ giam, hình như là tiếng khóc của Nguyệt Nhi.

Ta nôn nóng đứng bật dậy, đi đi lại lại trong phòng giam. Trong lòng ta nảy sinh một ý nghĩ liều mạng muốn vượt ngục, mang cha nương và muội muội rời khỏi nơi này thật nhanh.

Cha ta vẫn bình tĩnh. Dường như nhìn thấu nội tâm của ta, ông bảo, ngục giam được canh giữ nghiêm ngặt. Chỉ dựa vào việc ta võ nghệ không tinh, muốn thoát khỏi ngục giam còn khó, huống chi còn mang cả nhà đi ra ngoài, rõ là chuyện không thể nào. Chi bằng bình tĩnh chờ đợi, bảo toàn chút sức lực này, chờ đợi tương lai.

Chúng ta sống trong nỗi lo lắng từ mùa xuân rồi đến mùa thu. Trong lúc đó, dù đã bị thẩm vấn vài lần, nhưng xưa nay đường quan lộ của cha ta luôn có giao tình, vả lại cha ta cũng chưa nhận tội, chưa bị bãi miễn chức quan, vậy nên vẫn chưa dụng hình.

Chỉ là chúng ta bị nhốt trong ngục lao, không được hành động tự do thôi.

Một ngày kia, cai ngục đột nhiên nói muốn giải chúng ta về kinh thành, để thánh nhân tự mình thẩm vấn.

Ta và cha nhìn nhau, không nói một lời. Trải qua hơn nửa năm bị giam giữ, ta đã điềm tĩnh hơn nhiều. Chỉ cần có thể rời khỏi ngục giam thì ắt là phúc không phải họa, cứ chờ xem sao.

Đến khi ra khỏi ngục giam, cai ngục đeo xiềng xích cho chúng ta, đẩy ra trước xe ngựa, ta mới nhìn thấy nương.

Nương gầy đi nhiều, nhưng may mắn thần thái vẫn vững vàng như trước, ta cũng an tâm hơn.

Nhìn trái nhìn phải một phen, vậy mà lại không thấy Nguyệt Nhi đi bên cạnh nương ta, nhưng lại thấy được Đồng Nhi, nha đầu thân cận của Nguyệt Nhi.

Ta không hiểu chuyện gì, chỉ nhìn nương bằng một ánh mắt nghi hoặc, ta thấy nương lắc đầu.

Ta hiểu ý nương, bà ấy bảo ta đừng nói gì cả.

Đến Vĩnh Lợi châu, một đêm nọ, chợt có ám về trèo tường vào trong. Theo như cha nói đây là người do ngoại công cử đến cứu chúng ta, bảo ta thả lỏng gân cốt, chuẩn bị thật tốt.

Trong lòng ta hết sức kinh ngạc, sao đến lúc này ngoại công mới đến cứu viện?

Nhưng nghi vấn này rất nhanh đã được giải đáp.

Màn đêm buông xuống, thị vệ trong bóng tối liều c.h.ế.t chiến đấu, nghĩ cách giúp cả nhà chúng ta thuận lợi lên thuyền. Tuy rằng giữa đường đã kinh động cai ngục nhưng hữu kinh vô hiểm, mọi người thuận lợi đột phá vòng vây.

Chỉ đến khi lên thuyền, cha mới nói với ta rằng, ông luôn tin tưởng ngoại công sẽ cử người đến cứu viện nên chỉ cần chờ thời thôi, vậy nên ông mới không nói cho ta biết. Một là vì muốn luyện tâm tính cho ta, hai là vì ông sợ nếu để lộ tiếng gió sẽ khiến quan binh cảnh giác.

Sau đó, ta biết chuyện Đồng Nhi xả thân cứu Nguyệt Nhi.

Ta hết sức ngạc nhiên, nàng ấy dám một thân đột nhập vào ngục, còn thuận lợi đổi Nguyệt Nhi ra ngoài. Đúng là một cô nương dũng cảm.

Trước kia ta chỉ nhìn thấy hai nha đầu này suốt ngày rong chơi, thật không ngờ khi đến lúc thì nàng ấy lại có lòng như vậy, đúng là khiến ta rửa mắt.

Nghĩ đi nghĩ lại, nếu đó là ta, liệu rằng ta có nguyện ý hy sinh tính mạng vì một người không có quan hệ hay không?

Sợ là không. Nhưng Đồng Nhi lại gan dạ như thế khiến ta từ ngạc nhiên chuyển sang kính nể.

Nương nói, sau này Đồng Nhi chính là người nhà của chúng ta.

Đó là chuyện hiển nhiên. Hoạn nạn mới biết chân tình, nàng ấy đương nhiên là người trong nhà.

Đến Bắc Mộ châu, ta và Đồng Nhi sống chung trên thuyền, cũng hiểu phẩm tính của nàng thêm vài phần. Nàng ấy bề ngoài là một cô nương ngốc, nhưng nội tâm dũng mãnh kiên định, không hề giống với các thiên kim tiểu thư ta đã từng gặp.

Bên ngoài ngôi nhà do ngoại công an bày, ta ngạc nhiên khi thường xuyên thấy Đồng Nhi ngẩn người nhìn đàn nhạn bay trên bầu trời. Ta thầm nghĩ, có khi nào tiểu cô nương đang nhớ người thân không?

Ta đi đến phía sau nàng, định nói chuyện cùng nàng nhưng lại khiến tiểu cô nương hoảng sợ. Nhìn gương mặt nhỏ nhắn của nàng đỏ bừng lên, trong lòng ta hơi buồn cười. Lại không hiểu sao bỗng trở nên khẩn trương, thế nên chỉ vừa nói được hai câu, ta vội vàng xoay người chạy trối chết.

Ngũ Vương gia và Bát Vương gia tranh đế vị, đây là chuyện không cần nghi ngờ. Ta và cha lẫn ngoại công thương lượng, chi bằng thừa dịp đang lúc loạn thế mà tòng quân, vì Bát Vương gia đánh hạ giang sơn. Không chỉ có thể xá tiền tội, mà có khi còn được khen thưởng một phen.

Ban đầu nương ta không đồng ý, sợ ta ở trong quân doanh xảy ra chuyện ngoài ý muốn, nhưng ý ta đã quyết. Nay ta đã trưởng thành, không thể để người nhà ta lại giống như trước, vô cớ bị hãm hại, vô cớ trải qua phán quyết sinh tử. Huống chi tiểu nha đầu Đồng Nhi ấy còn có thể dũng cảm như vậy, sao ta lại không thể được như nàng?

Nương thấy ta kiên trì như vậy, đành thỏa mãn ý nguyện của ta.

Ngoại công là Tham tướng phòng thủ Bắc Cương, một đời trên lưng ngựa. Ông nói nương đã dạy hư ta rồi. Lúc nhỏ ta học loại tài nghệ phòng thân này cũng chỉ là động tác múa may đẹp mắt, trên chiến trường chẳng có ích gì.

Được thôi, vậy thì ta lại khổ luyện một lần nữa.

Nhưng nào có dễ dàng như thế. Áo giác thật nặng, chiến kích cũng nặng, lòng bàn tay ta bị rách, đùi cũng bị xước. Ta đau đến mức nhếch mép.

Lúc này, trong nhà đưa đến lót n.g.ự.c lông cáo cùng bao đầu gối. Ta nhẹ nhàng vuốt ve, lớp lông dày quá, đường may cũng thật tỉ mỉ.

Trong lòng ta nghĩ, có khi nào đây là do Đồng Nhi may hay không. Càng nghĩ, bàn tay ta lại càng có sức lực.

Ta phải luyện tập cho tốt. Không chỉ vì muốn sống sót trở về để nói lời cảm tạ với nàng, mà còn muốn làm một đại tướng quân phong quang vô hạn. Không phải tiểu cô nương nào cũng có một giấc mộng về một vị anh hùng sao?

Trận chiến kéo dài hai năm, ta xuất phát điểm là một binh sĩ anh dũng đấu tranh, dần dần có được thực lực, bên cạnh cũng có một đội quân nhỏ.

Đào Hố Không Lấp team

Nhưng người đắc lực nhất vẫn là Mãn Trụ Nhi. Tiểu tử này không hổ là đệ đệ của Đồng Nhi. Tuy rằng học không được nhiều, cũng biết ít chữ nhưng đệ ấy sử dụng đầu óc rất tốt, sức lực cũng rất lớn.

Chúng ta đánh thắng vài trận nhỏ, tướng quân càng lúc càng coi trọng ta, ta theo đó lên làm phó tướng của ngoại công.

Mãn Trụ Nhi đương nhiên cũng là phó tướng của ta. Đệ ấy chiến đấu như chẳng thiết mạng sống, vài lần suýt thì không thể quay về.

Ta hỏi đệ ấy liều mạng như vậy làm gì. Đệ ấy ngậm chặt miệng không nói lời nào, chỉ lấy ra một tấm bùa hộ mệnh, nói cái này là do tiểu thư tặng hắn. Tấm bùa chắc chắn sẽ phù hộ hắn bình an quay về, bảo ta không cần lo lắng.

Ta vô cùng khó chịu. Tiểu thư tặng bùa hộ mệnh, hừ. Xú nha đầu Nguyệt Nhi kia chỉ biết đến Mãn Trụ Nhi, không thèm để tâm đến thân huynh muội gì ư? Lại nói đến Đồng Nhi, hai nha đầu này suốt ngày ở chung một chỗ, nào có đạo lý chỉ làm một cái.

Vậy nên ta cởi áo lót ngực, cẩn thận kiểm tra, cuối cùng tìm thấy đầu chỉ giấu trong áo. Ta mở ra, đúng thật là có một tấm bùa hộ mệnh đỏ rực.

Ta vui vẻ, thì ra ta có thể thắng trận là do có Đồng Nhi cầu Bồ Tát phù hộ cho ta.

Hôm nay, tướng quân mời ngoại công và ta đến đại doanh nghị sự. Nhóm phụ tá bày ra một kế. Quân ta chia thành hai mũi, ngoại công dẫn quân chủ lực lặng lẽ vượt sông, đánh lạc hướng quân địch từ phía sau, sau đó bao vây rồi tiêu diệt toàn bộ quân địch. Số quân sĩ còn lại phải thủ ở một thành trống, hấp dẫn quân chủ lực của kẻ địch.

Tướng quân hỏi ta: "Ngươi có nguyện ý ở lại thủ thành không?"

Ta cẩn thận suy tính, năm nghìn binh mã ở lại thủ thành, nhiều nhất chỉ có thể kiên trì chống đỡ được mười ngày. Nếu sau mười ngày mà viện quân không đến kịp, thành tất sẽ bị phá.

Ngoại công nhìn ra nỗi sầu lo của ta, ông cười nói nhất định sẽ đánh tan quân địch trong vòng mười ngày, sau đó hội hợp cùng ta.

Vậy thì ta còn nói gì nữa đây. Phú quý hiểm trung cầu, ta cùng tướng quân và ngoại công đập tay, lập hạ quân lệnh, tuyên thệ phải thủ thành mười ngày. Thành còn, ta còn. Thành phá, ta vong!

Vào lúc ngoại công xuất phát, người có nói với ta: "Tiểu tử, thủ thành cho tốt, còn có ta đang sánh vai chiến đấu cùng con."

Dân chúng trong thành đã đi từ sớm. Lần này năm nghìn người đánh với năm vạn người, ai cũng có hơi sợ hãi.

Vì thế ta đã triệu tập binh sĩ để động viên bọn họ: "Các huynh đệ, chúng ta là thân nam nhi đỉnh thiên lập địa, sau lưng có phụ mẫu thê nhi, chúng ta thủ ở đây không chỉ vì tòa thành, mà còn vì sinh mệnh của nhân gia. Một ngày thành này còn, thê nhi còn có thể sống thêm một ngày. Chúng ta nhất định phải đồng tâm hiệp lực vượt qua ải này, vinh hoa phú quý đang ở ngay trước mắt chúng ta!"

Năm ngày đầu, chúng ta giằng co với địch, ngươi tới thì ta đánh, đánh đến tơi bời khói lửa.

Mãn Trụ Nhi cười nói, còn tưởng bọn họ lợi hại như thế nào, hóa ra cũng chỉ có thế.

Nhưng ta không dám lơ là. Trên chiến trường, còn chưa đến khắc cuối cùng thì vẫn chưa được xem là chiến thắng.

Từ ngày thứ sáu trở đi, quân địch bắt đầu điên cuồng đánh trả, dùng cả mạng để liều lĩnh công thành.

Ta đoán ngoại công đã bắt đầu công kích quân địch từ phía sau. Hiện tại chỉ có đánh hạ thành trì mới có thể mở ra một con đường máu. Nếu không, đến khi vòng vây càng nhỏ lại thì chúng chỉ có một con đường chết.

Quân ta khẩn trương điều chỉnh trạng thái, gắt gao thủ thành, không chừa lại chút kẽ hở nào cho đối phương.

Ngày thứ chín, cửa thành vẫn bị phá, đây cũng nằm trong dự kiến. Nhân lực của chúng ta ít, luân phiên chiến đấu đến ngày thứ chín thì không kiên trì được nữa.

Quân địch từ bốn phương tám hướng liều mạng tiến vào, mà lúc này quân ta chỉ còn lại một nghìn người, chỉ có thể ẩn mình trong các con phố, lợi dụng địa hình quen thuộc mà cản chân quân địch.

Thành phá không lo, chỉ cần phòng tuyến không bị đột quá thì vẫn không tính là thất bại.

Một nghìn người còn tám trăm người, tám trăm người lại còn chưa tới năm trăm người, đến cuối cùng quân số chỉ còn lại ba trăm.

Ta và Mãn Trụ Nhi dẫn dắt tàn quân, liên tục kiên trì chặn g.i.ế.c quân địch. Bọn chúng bị đánh cho sợ hãi, cẩn thận lục soát khắp thành, muốn một lưới bắt hết quân ta.

Kéo dài đến ngày thứ mười, ta trúng một đao khi đối diện với quân thù. Mãn Trụ Nhi cõng ta trên lưng, các huynh đệ co thành một vòng, liều c.h.ế.t chiến đấu.

Ý thức của ta càng lúc càng mơ hồ. Ta nghĩ, sợ là không được gặp lại Đồng Nhi. Cô nương tốt, là nàng đã dạy cho ta biết dũng cảm. Nàng nhìn xem, ta bây giờ đã dũng cảm. Tuy không bảo vệ được thành nhưng ta đã kiên trì thủ được mười ngày, nàng không được cười nhạo ta là kẻ hèn nhát đâu đó.

Lúc ta tỉnh dậy, cha, nương và Nguyệt Nhi đang vây quanh trước giường.

Thì ra ngoại công đã kịp đuổi đến, diệt toàn bộ quân địch, cứu được ta và Mãn Trụ Nhi.

Nhưng Đồng Nhi đi đâu rồi? Trong lúc hôn mê, ta rõ ràng nghe được tiếng của nàng. Nàng nói: "Nếu thiếu gia đã dám lên chiến trường g.i.ế.c địch, không lẽ người không dám tranh mạng sống từ tay Diêm Vương sao? Tranh được mệnh trở về, đó mới chính là người bản lĩnh!"

Những ngày dưỡng thương thật vui vẻ, ngày nào ta cũng có thể nhìn thấy Đồng Nhi. Nhưng nàng vẫn rất câu nệ, khách khí gọi ta là "thiếu gia".

Trong lòng ta nghĩ, có lẽ tiểu cô nương chỉ đang thẹn thùng. Sau này ở cùng nhau lâu hơn thì mọi chuyện sẽ tốt lên thôi.

Ngày Mãn Trụ Nhi và Nguyệt Nhi thành thân, ta vẫn còn ngồi trên xe lăng nên không đến.

Lòng ta đã rõ, người ta nghĩ đến nhiều nhất khi trên chiến trận là Đồng Nhi. Nàng dũng cảm kiên trì, tựa như lá cờ dẫn đường ta đi về phía trước.

Trong lòng ta tính toán một phen, chờ thương thế tốt lên, ta mời nương đi cầu hôn Đồng Nhi. Dẫu sang nương ta đã vì Nguyệt Nhi mà nói chuyện một lần, vậy thì nói chuyện thêm một lần nữa vậy.

Sau khi bình định giang sơn, Bát Vương gia đăng cơ ở kinh thành, triệu tập ta vào kinh chờ phong thưởng. Ta vui sướng nghĩ, nếu có thể được phong một chức tướng quân rồi trở về cầu hôn, hằn Đồng Nhi sẽ càng vui vẻ!

Trên Kim Loan điện, tân hoàng chỉ dụ phong ta làm Hoài Viễn Tướng quân, phong Mãn Trụ Nhi là Võ Uy Tướng quân. Ai cũng vui mừng, cảm tạ long ân rồi quay trở lại dịch quán.

Còn không đợi mọi người bình tĩnh, Tiểu Hoàng Môn mang đến tin tức tứ hôn, muốn ta và tiểu thư nhà Định Quốc công thành thân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn - https://monkeyd.vn/ta-ban-than-nam-tam-tuoi/ngoai-truyen-thieu-gia.html.]

Tin tức đến như sét đánh ngang trời. Mặc dù chuyện hôn nhân của ta và Đồng Nhi chưa được nói rõ ràng, nhưng cha nương và ta đã sớm hiểu ý nhau. Lúc trước không đề cập là vì lo lắng chiến loạn, sau lại vì muốn chờ ta dưỡng thương. Nhưng hiện tại lại xuất hiện tin tức hôn khiến cho mọi người trở tay không kịp.

Chao ôi, biết như vậy thì ta đã không sợ đầu sợ đuôi, sớm đi cầu thân thì tốt rồi.

Ngoại công phỏng đoán, Định Quốc công phủ là trăm năm thế gia. Tân hoàng làm vậy, chỉ sợ là muốn gắn kết tân quý và cựu tộc, củng cố giang sơn.

Bàn tới bàn lui cũng không bàn ra kết quả tốt. Dù ta và Mãn Trụ Nhi được phòng làm tướng quân, nhưng trong mắt tân đế chẳng qua chỉ là những con kiến nhỏ, bóp một cái cũng chết.

Một tháng kế tiếp, trong kinh quả là rồng bay phượng múa, cưỡi ngựa xem hoa. Công thần phụ tá chúc mừng lẫn nhau, hồng trần tiêu sái, náo nhiệt phi phàm.

Chỉ có ta không thấy vui vẻ, một lòng nghĩ cách làm sao mới có thể đẩy chuyện tứ hôn này đi. Ngoại công cũng nhìn ra. Thấy tình cảnh ta đáng thương, người vỗ vỗ bả vai ta: "Ngươi hãy xem Đồng Nhi như là muội muội đi."

Muội muội? Ta nào có thiếu muội muội. Ta đã có một muội muội là Nguyệt Nhi, có thêm một muội muội nữa để làm gì?

Dù ta chưa từng gặp nhiều nữ hài tử, nhưng Đồng Nhi không giống những người khác. Nàng có nụ cười dịu dàng, trên mặt có lúm đồng tiền hình quả lê xoáy thẳng vào lòng ta, mang lại ấm áp giữa những đêm rét lạnh.

Không được, ta nhất định có thể nghĩ ra biện pháp. Ta không thể bỏ qua một cô nương tốt như vậy!

Đồng Nhi là một cô nương cứng cỏi. Nàng không có ta thì vẫn sống tốt, nhưng nếu ta không có nàng thì ta chẳng là gì cả.

Nghĩ thế, ta phấn chấn đứng dậy, tranh thủ hết thảy cơ hội để có thể ở lại kinh thành, hy vọng tìm được cơ hội thoát thân.

Lúc Mãn Trụ Nhi quay về Bắc Mộ Châu, ta từng nghĩ muốn nhờ hắn nhắn một tiếng với Đồng Nhi, nói nàng chờ ta thêm một chút, ta nhất định làm được.

Có tình với nàng nhưng lại không dám nói, chỉ có thể yên lặng nhìn bọn họ rời đi. Than ôi...

Ta không nghĩ cơ hội lại đến nhanh như vậy.

Giang Nam không chịu nộp thuế, bọn quan viên còn liên tục kêu ca phát bạc, thế này không phải là đang làm loạn hay sao? Ai chẳng biết tân hoàng chỉ vừa lên ngôi, thứ mà thánh nhân thiếu nhất chính là bạc.

Trong lòng ta xoay chuyển một ngàn tám trăm vạn vòng. Ta nghĩ bọn quan viên này mạnh mẽ như thế, chỉ sợ sau lưng có người chống lưng. Nếu ta có thể đứng ra giải sầu cho thánh nhân, có khi lại đổi được công lao, sau đó cầu thánh nhân rút lệnh tứ hôn.

Vậy nên ta lấy hết can đảm dâng lên tấu chương, nói rõ ta nguyện ý xuống Giang Nam thu thuế, vì quân phân ưu.

Kế này thành công. Dù thánh thượng không thể hiện ra, nhưng thực chất ông lại vô cùng âu sầu. Tấu chương của ta đánh thằng vào thánh tâm, đêm xuống, ta được tuyên triệu vào cung.

Trong cung, lời thánh nhân nói rất khác với suy tính của ta. Bọn quan lại bằng mặt không bằng lòng, nhân cơ hội này mà làm khó dễ với tân hoàng để đổi lấy nhiều đặc quyền.

Thánh nhân hỏi ta về kế hoach của chuyến đi đến Giang Nam lần này. Ta bẩm báo chi tiết, dụng kế rút củi đáy nồi, mang chứng cứ phạm tội của bọn quan viên để bắt được thủ phạm, truy tìm nguồn gốc, sau đó đẩy kẻ đứng sau ngã khỏi ngựa.

Thánh thượng gật đầu, nói nếu việc này thuận lời thì sẽ thăng chức quan cho ta, toàn gia ai cũng được thưởng.

Lúc này đây ta mới đánh bạo thỉnh tấu: "Vi thần không dám mong được phong thưởng, nhưng thỉnh thánh thượng thu hồi lệnh tứ hôn. Vi thần đã có hôn thê ở quê nhà, không thể vì nàng là cám bã mà cô phụ nàng."

Này như chạm vào long lân, khung cảnh quân thần hòa hợp ban đầu thoáng chốc thay đổi. Thánh nhân đánh ngã hai cái chén.

"Quan viên trước khi được tứ hôn đã được lễ bộ điều tra gia đình xuất thân. Nếu ngươi đã định thân, không đời nào lễ bộ lại dâng danh sách đến cho trẫm chọn. Ngươi trước phạm tội khi quân mà, sau còn dám can đảm yêu cầu trẫm thu hồi hoàng mệnh. Đúng là trò cười.

Ngay trước khi thánh nhân đánh ngã cái chén thứ ba, ta vội vàng chạy đến hồi bẩm: "Chưa đính hôn là thật, nhưng cha nương thần sớm đã hội ý, đợi khi nào có hoàng phong mới đi cầu hôn, vậy thì lại càng thêm vinh quang."

Biểu cảm tánh nhân lưu chuyển vòng vo: "Quên đi, chuyện tứ hôn sớm đã định. Ngươi trước đến Giang Nam làm việc, khi nào về thì lại bàn tiếp."

Ta mới vừa cảm tạ long ân, thánh thượng lại nói tiếp: "Việc lần này hết sức gian nan. Ta ban cho ngươi thượng phương bảo kiếm, ngươi có thể c.h.é.m g.i.ế.c nghịch thần, quét sạch Giang Nam, bảo vệ giang sơn. Ngoài ra, ngươi đương triều cự hôn, phạm tội khi quân, trong lòng trẫm thật sự hoảng sợ một phen. Nay giáng ngươi một bậc, làm Tổng đốc đi.

Trong lòng ta vô cùng phấn khởi, lời này của thánh thượng xem như đồng ý với thỉnh cầu của ta.

Nhưng để đảm bảo, ta nhất định phải xử lý chuyện ở Giang Nam cho thỏa đáng. Đồng Nhi, chờ ca ca, chờ ta trở về nhà sẽ nghênh nàng xuất giá.

Trạm đầu tiên dừng lại ở Phúc Tuyền Châu. Đây là nơi đông đúc và giàu có nhất Giang Nam. Ích lợi giữa các quan viên đan xen ngang dọc, thế gia đại tộc rắc rối khó gỡ. Diệt cỏ phải diệt tận gốc, tóm được Phúc Tuyền châu cũng tương đương tóm được một nửa Giang Nam.

Gió ở Phúc Tuyền châu thật dịu dàng, ta thức khắc nghĩ đến Quảng Nam phủ. Ta ở nơi đó sống cuộc sống vô ưu vô lo ba năm. Cũng tại nơi đó, ta đã gặp được Đồng Nhi tốt đẹp nhất.

Lúc thăng đường, ta mới phát hiện có gì đó không thích hợp. Bọn quan viên rõ không để Tổng đốc là ta ở trong lòng, còn tưởng rằng ta là do bên trên phái đi ngang qua đây, lười biếng nhàn hạ, có tiếng không có miếng.

Sao ta lại có thể để mấy lão già này qua mặt được?

Nghĩ ta lười biếng, ta càng muốn giờ Thìn làm việc giờ Dậu hạ đường, trước lập uy cho các ngươi. Cứ chờ xem, thủ đoạn ở ta còn ở phía sau.

Ta cẩn thận khảo tra người trong nha môn, sau đó chia làm ba loại: đắc dụng, trung lập, dị tâm. Tất nhiên phải đề bạt người đắc dụng, tạo mối gắng kết với người trung lập, đả kích những kẻ dị tâm, như vậy mới có thể được việc.

Trong số những người đắc dụng, ta phát hiện ra một vị công tử họ Phương. Khi trước vốn thi đỗ tú tài, mới vừa khảo trung đã gặp phải nhị vương tranh chấp, khiến tiền đồ bị chậm trễ. Hiện tại hắn làm giáo dụ trong nha môn.

Phương giáo dụ là người sống lâu năm ở Phúc Tuyền châu, hiểu rõ con người và phong cảnh nơi đây như trong lòng bàn tay. Có sự giúp sức của hắn, ta nhanh chóng thăm dò được chi tiết các quan viên.

Dương gia và Trương gia là hai nhà đi đầu gây loạn. Đây không chỉ là hai gia tộc có căn cơ thâm sâu ở Phúc Tuyền, trong triều cũng sở hữu nhiều nhân mạch. Lần này kích động quan viên bẩm thánh thượng phát bạc cũng do hai nhà này phía sau lưng giật dây.

Ngày nào ta cũng phải chu toàn với những lão già giảo hoạt này trong nha môn, lại ngầm cho Phương giáo dụ mang theo người chia nhiều đường đến các thôn trang để thu thập bằng chứng.

Muốn thu thập chứng cứ phạm tội vậy thì tất phải có nhân chứng. Nhân chứng thường bị trả thù, không thể nào sống yên ổn trong thành.

Ba tháng trôi qua mới dần có được ít manh mối. Dưới những hành động âm thầm của Phương giáo dụ, những người bị oan dần tin tưởng thánh nhân quyết tâm quét sạch gian tặc. Lưới chậm rãi thu lại, dần hợp thành một vòng vây khép kín.

Đợi đến khi nhóm nhân chứng tụ tập đầy đủ trong nha môn, ta bôi dầu vào lòng bàn chân họ, dự định đưa họ đến kinh diện thánh, lại không cẩn thận bị Dương gia nắm được tin tức. Vì để chặn đường nhân chứng, bọn họ lại dám mang theo gia đinh muốn cướp người.

Nực cười, ta từng dẫn năm nghìn binh mã tử thủ năm vạn binh công thành, bây giờ lại sợ mấy nghìn gia đinh hay sao?

Huống chi chuyện này mà thành, ta có thể thuận lý thành chương giao lại hoàng mệnh, sao có thể bị bọn đạo chích này làm hỏng chuyện đại sự trong lúc dầu sôi lửa bỏng chứ?

Tạp dịch của viện binh truyền tin đến, bọn họ đã sớm phụng mệnh ra khỏi thành, trong ba ngày tất sẽ có người đến cứu. Ta chỉ cần thủ hộ nha môn ba ngày, đại sự chắc chắn thành.

Thủ thủ thủ, mệnh của ta sao lại là thủ thành thế này.

Ta chia người trong huyện nha thành nhiều nhóm. Những người vũ dũng theo ta ra ngoài thủ vệ, người còn lại ở trong lao canh giữ nhân chứng.

Phương giáo dụ xung phong nhận việc ở lại trong lao làm bạn với nhân chứng, dẹp an lòng người.

Đây cũng là một việc khó khăn. Dù sao đối mặt với kẻ địch mạnh, lòng người dễ d.a.o động. Nếu chiếu cố không tốt, ai biết đâu được sẽ xảy ra chuyện phản cung.

Giờ đây không còn ai dùng được, chỉ có thể lựa chọn tin tưởng hắn.

Ta đồng ý, nếu hắn làm việ,c này ổn thỏa, ta sẽ vì hắn ngự tiền thỉnh phong, cầu cho hắn một cái công danh.

Không hổ là người ta xem trọng, đầu óc Phương giáo dụ rất tỉnh táo.

Ở trong lao ba ngày, nhân chứng trong tù ngoan ngoãn dễ bảo, còn lấy được khẩu cung của bọn họ. Đây chính là chuyện tốt càng thêm tốt. Chừng này chứng cứ, nhiệm vụ lần này thánh nhân giao ta cho chín phần đã thành.

Ninh Hóa tướng quân mang binh đến đây, đám ô hợp này còn có ý nghĩa gì nữa.

Khi ta nghe được Phương giáo dụ lấy được khẩu cung, ta vui vẻ đ.ấ.m hắn một cái: "Tiểu tử, giỏi lắm."

Hắn ngượng ngùng hỏi ta khi nào thì thỉnh phong sẽ đến. Hắn coi trọng một tiểu nương tử, hai người cũng sắp thành thân. Đến lúc đó song hỷ lâm môn, càng làm rạng rỡ tổ tông.

Chà, anh hùng khó qua ải mỹ nhân, giống như ta vậy.

Nghe nói nhà hắn có mở một cửa hàng điểm ta, ta bỗng hơi thèm. Điểm tâm do Đồng Nhi làm ngon đến kỳ lạ, đã lâu rồi ta chưa được ăn.

Vậy nên ta cho tiểu tử chút mặt mũi, bản Tổng đốc muốn đến thăm cửa hàng điểm tâm của hắn nếm thử một lần, cũng giúp cho cửa hàng nhà hắn vẻ vang một phen.

Ước định ngày xong, một đám người nha môn chúng ta từ từ đến đó. Còn chưa đến cửa, ta đã nhìn thấy một tiểu nương tử ở trước cửa hàng vội đông vội tây.

Khoan đã, sao người này lại quen mắt thế, kia không phải là Đồng Nhi sao? Chẳng lẽ tiểu nương tử sắp thành thân với Phương giáo dụ lại chính là Đồng Nhi?

Ta vội vàng quay đầu bỏ đi.

Ta phải chạy về nhanh viết thư hỏi nương, sao Đồng Nhi lập gia đình mà ta lại không biết, đây là đạo lý gì?

Cuối cùng nương ta ở nhà đang làm gì vậy? Sao ngay cả con dâu của mình cũng không trông chừng cho tốt, để nàng chạy đi theo người khác?

Khi nhận được thư hồi âm, ta đang trên đường quay về kinh để phục chức.

Trong thư, nương mắng ta một trận xối xả, hỏi ta sao lâu như vậy lại không có thư về nhà, còn hỏi ta sao lại bị biếm quan, cuối cùng mới nói đến chuyện Đồng Nhi và Thải Âm kết bạn đi Giang Nam du ngoạn. Người thành thân chính là Thải Âm.

Thánh nhân nhìn những chứng cứ phạm tội ta trình lên, vô cùng vui mừng. Đây cũng có nghĩa một số thế gia đại tộc sẽ xảy ra một trận náo loạn, trong đó phủ Định Quốc công cũng bị liên lụy. Chuyện tứ hôn lui lại đã thành thật.

Nhưng thánh thượng lại quay đầu nói, dù sao ta cũng chưa thành thân, nếu không phải tiểu thư Quốc Công gia thì có muốn xem xét đến công chúa hay không.

Không không không, ta không cần vị công chúa nào cả, ta chỉ cần Đồng Nhi thôi.

Thánh nhân lại đánh ngã một cái chén, biếm ta xuống một bậc, sai ta đến Bình An phủ làm tuần phủ.

Vậy thì làm tuần phủ đi. Dù sao năm đó cha ta là tri phủ, tốt xấu gì tuần phủ cũng cao hơn tri phủ một bậc. Chờ ta đứng vững ở Bình An phủ, ta sẽ đón cha nương và Đồng Nhi đến đây, người một nhà chúng ta sẽ lại đoàn viên.

Không ngờ nương lại gửi thư mắng ta, nói sau khi Thải Âm thành thân, Đồng Nhi đã rời khỏi Phúc Tuyền châu, hiện tại không biết đi đến nơi nào.

Than ôi, bất hạnh làm sao, chức quan không có, thê tử lại chạy mất. Ta phân lý lẽ với ông trời thế nào đây?

Dù có oán giận cách mấy thì việc mà thánh nhân giao cho, ta vẫn phải làm cho tốt.

Bình An phủ bị tổn thất nặng nề trong trận chiến này, ta phải xử lý nơi đây cho thỏa đáng, khôi phục sản xuất, ổn định lòng dân. Biết đâu thánh nhân vui vẻ rồi trả lại chức quan cho ta.

Cẩn trọng làm việc ở nơi đây hai năm, ta quản lý Bình An phủ trật tự ngăn năp, cuộc sống của dân chúng cũng dần tốt lên, trong dân gian cũng có được chút danh vọng.

Mọi người nói, tuần phủ đại nhân trong lòng có dân, là một vị quan tốt.

Cuối cùng ta đã không phụ kỳ vọng của cha, lên ngựa lĩnh được quân, xuống ngựa an được dân. Chỉ tiếc ta vẫn chưa tìm được Đồng Nhi.

Hôm nay là sinh thần của mẹ Quan Âm, nha môn được nghỉ phép. Ta không có việc gì làm nên đi dạo phố, nhìn dân chúng của ta, cảm nhận quang cảnh quốc thái dân an.

Đội rước Quan Âm rất hoành tráng. Họ nâng một cỗ kiệu, mẹ Quan Âm ngồi ở trên đó. Áo trắng phấp phới, bàn tay trắng nõn cầm chiếc bình, nụ cười thuần khiết trong sáng.

Khoan đã, sao mẹ Quan Âm này lại giống Đồng Nhi?

Ta chạy nhanh về nha môn, cho người điều tra một phen xem năm nay người đóng mẹ Quan Âm là ai.

Tin tức chẳng mấy chốc đã về đến. Trong thành có mở cửa hàng Đồng Hoa Ký, lão bản là một cô nương làm nghề thêu thùa, bán điểm tâm, son phấn. Cô nương này tâm tính tốt, chuyên thu nhận những nữ hài tử chịu khổ bán thân, dạy các nàng sinh kế, trợ giúp tiền bạc cho các nàng. Hiền danh của cô nương ấy vang mươi dặm tám hướng, vì vậy các hương thân đề cử nàng đóng mẹ Quan Âm.

Đồng Hoa Kí, Đồng Hoa Kí. Ta không thể ngồi yên được nữa. Người mà ta tâm tâm niệm niệm thế mà lại ở ngay bên cạnh, ta phải chạy đi nhanh bắt nàng về, nhất định không cho nàng chạy nữa. Ta đã sắp hai mươi rồi, còn để nàng chạy, sợ là ta sẽ lẻ bóng cả đời mất.

Ta nhanh chóng đuổi đến miếu Quan Âm. Thật tốt. Trời đã dần tối, cô nương mà ta yêu vẫn còn ở trong miếu, còn ta ở đây trông coi cửa miếu, như vậy chúng ta sẽ không bỏ lỡ nhau nữa chứ?

Loading...