Shopee Chạm để tắt
Lazada Chạm để tắt

Kim Ngọc Mãn Đường - 6

Cập nhật lúc: 2024-09-03 15:21:17
Lượt xem: 134

Nàng ta lén mang theo nha hoàn ra ngoài chơi, không may bị đám trẻ kéo rơi khăn che mặt. 

 

Bọn trẻ vây quanh nàng ta mà gọi là yêu quái, quỷ dữ. Giang Uyển Như khóc đỏ mắt, mặt mũi dính đầy nước mắt và nước mũi, trông càng thêm đáng sợ. 

 

Tống Ngôn không thèm nhìn qua, đuổi bọn trẻ đi rồi đưa cho nàng ta chiếc đèn lồng của mình sau khi đèn lồng của Giang Uyển Như bị đạp vỡ. 

 

Từ đó, Giang Uyển Như một lòng si mê Tống Ngôn, tâm trí rối bời, lòng như phát điên.

 

"A Thanh, đừng sợ, có gì ta sẽ bảo vệ muội." 

 

Ta ôm chặt lấy huynh ấy. Thiếu niên còn non nớt vì quá sợ hãi mà toàn thân run rẩy, nhưng lại cố gắng gánh lấy mọi trách nhiệm nguy hiểm lên đôi vai của mình.

 

Sau một hồi do dự, ta vẫn chưa nói ra chuyện của Giang Uyển Như. 

 

Nhà họ Giang rất giàu có, Giang Uyển Như lại có tâm cơ sâu sắc. Tống Ngôn mới chỉ mười lăm tuổi, nếu hành động hấp tấp mà làm kinh động đến nàng ta thì không tốt. 

(Chỉ có súc vat mới đi reup truyện của page Nhân Sinh Như Mộng, truyện chỉ được up trên MonkeyD và page thôi nhé, ở chỗ khác là ăn cắp)

 

Ngày hôm sau, Tống Ngôn chuẩn bị đi thi. Ta cẩn thận kiểm tra mọi thứ mà huynh ấy mang theo đến mấy lần, rồi mới lo lắng mà tiễn người ra cửa.

 

12

 

Lục Uyên dẫn theo một nhóm trẻ ăn xin, lúc gần lúc xa bám theo chúng ta. 

 

Dọc đường không ngừng xảy ra những tình huống rắc rối. 

 

Khi thì có người gánh hàng tông thẳng vào ta, lúc thì bị người từ trên lầu dội nước xuống, thậm chí còn có cả xe ngựa hoảng loạn, lao thẳng về phía này. 

 

Nếu không nhờ Lục Uyên ôm chặt lấy Tống Ngôn và lăn sang một bên, có lẽ huynh ấy đã bị xe ngựa đụng phải mà trở thành kẻ tàn phế rồi. 

 

Tống Ngôn không bị tổn thương gì khi đứng trước cổng trường thi, nhưng đám trẻ ăn xin theo cùng lại đều mang trên người những vết thương. 

 

Ta nhìn Lục Uyên ướt sũng, mặt sưng một bên, cảm kích đến mức không biết phải làm thế nào mới tốt. 

 

Ta chỉ đưa cho hắn ba lượng bạc, nhưng hắn lại dùng cả tính mạng để bảo vệ chúng ta. 

Sau khi Tống Ngôn bước vào trường thi, ta lấy khăn tay lau mặt cho Lục Uyên, nhưng hắn lại đỏ mặt lùi một bước, rồi kéo ra một nụ cười miễn cưỡng:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn - https://monkeyd.vn/kim-ngoc-man-duong/6.html.]

"Thế nào? Bạc mà cô nương đưa có phí hoài không?"

 

Ta vừa lau nước mắt vừa cười:

 

"Không uổng phí chút nào, ngươi đúng là tiêu sư giỏi nhất Nam thành!"

 

Lục Uyên gãi đầu, ngượng ngùng cười, gương mặt kiêu ngạo thoáng chốc trở nên ngây thơ.

 

"Vị cô nương này, có phải là Tống Thanh cô nương?"

 

Giọng nói khàn quen thuộc vang lên, ta không khỏi rùng mình. 

 

Người phụ nữ che mặt kia gầy gò, tiều tụy, trông như một bộ xương khô. Ngoài Giang Uyển Như ra thì còn ai vào đây?

 

13

 

Thấy sắc mặt của ta không tốt, Lục Uyên liền bước lên phía trước, che chắn ta phía sau.

 

"Ngươi là ai?"

 

Giang Uyển Như dừng lại một lúc:

 

"Tống Thanh muội muội, ngươi không nhớ ta sao?"

 

Làm sao có thể quên được, hận thù đã khắc sâu vào xương tủy, ta chẳng bao giờ dám quên. 

Giang Uyển Như thấy ta không đáp, liền tiến thêm một bước:

 

"Lần Thất Tịch trước nhờ có lệnh huynh tương trợ, muội muội hôm nay đến để tiễn huynh trưởng của ngươi đi thi phải không?"

 

Ta bỗng ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào Giang Uyển Như. 

 

Tống Ngôn từ năm mười bốn tuổi đã tham gia kỳ thi đồng sinh, thi hương, thi phủ đều đứng đầu, mọi người trong nhà đều gọi y là Tống Án thủ. 

 

 

 

 

Loading...