Chạm để tắt
Chạm để tắt

Sau khi bị chị ruột giết chết, tôi đã thức tỉnh - C01

Cập nhật lúc: 2024-06-06 09:15:04
Lượt xem: 7,816

Tôi nhìn nửa ly nước cam trong tay, một giọng nói quen thuộc kéo tôi ra khỏi cơn mê.

 

"Tết nhất đến nơi rồi, đừng sì cái mặt ra như vậy nữa, bao nhiêu món thế này, ăn món nào chả được, cứ một hai tranh miếng bào ngư với chị gái là sao?"

 

Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thấy vẻ mặt không vui của mẹ, trong đầu tôi chợt hiện ra một ký ức quen thuộc.

 

“Mỗi người một phần, tôi ăn của tôi, sao có thể nói là tôi cướp của chị ta?”

 

Tôi nhìn chằm chằm vào đĩa thức ăn trước mặt và phát hiện phần bào ngư của tôi đã được Lục Chi Dương nhanh tay mang đến cho Giản Lộ.

 

Đúng vậy, từ nhỏ tôi đã phải nhường nhịn người chị này trong mọi việc, chỉ vì chị ta bị tim bẩm sinh.

 

Chỉ cần chị ta thích bất kỳ thứ gì, tôi đành phải ngoan ngoãn nhường cho.

 

Tất nhiên, mọi thứ ngon lành, hay đồ chơi, đều bị chị ta quét sạch.

 

Còn về thứ chị ta chê, chị ta sẽ lắc đầu nguầy nguậy dù chỉ là ngửi một hơi.

 

Và lần nào chị ta cũng chớp đôi mắt ngây thơ xin lỗi tôi như một đóa sen trắng tinh khiết.

 

Thời gian trôi qua, tôi chỉ có thể chọn cách im lặng và thỏa hiệp. Kinh nghiệm nhiều năm cho tôi biết rằng phản đối cũng vô ích.

 

Tôi nhìn quanh những người khác.

 

Bố Lục và mẹ Lục nhìn tôi với vẻ không bằng lòng.

 

Lục Chí Dương định nói nhưng lại thôi.

 

Bố tôi cau mày và nhìn tôi với ánh mắt trách móc.

 

Ai cũng thích người hiểu chuyện như Giản Lộ.

 

Lúc này, tôi và Lục Chi Dương đã chia tay. Lục Chi Dương "cuối cùng cũng nói rõ tình cảm của mình" và tỏ tình với Giản Lộ. Nhưng Giản Lộ nói phải xem tâm trạng tôi như thế nào, nên mãi chưa đồng ý.

 

Thế nên tôi không muốn đến dự bữa cơm gia đình này, nhưng kiếp trước tôi không chịu được việc bố mẹ thay phiên nhau “dạy đời” tôi và yêu cầu tôi “biết điều”, nên tôi phải đến, buộc phải đến.

 

"Hãy để Tiểu Ninh ăn đi ạ."

 

Giản Lộ vội vàng cầm đĩa và muốn đưa lại cho tôi.

 

Mẹ Lục nắm tay chị ta, vẻ mặt bình tĩnh.

 

"Tiểu Ninh, hôm nay là Chi Dương mời, ai ăn cũng phải do thằng bé quyết định chứ hả?"

 

Gia đình Giản và Lục năm nào cũng ăn tất niên với nhau và thay phiên nhau trả tiền.

 

Nụ cười trên mặt Giản Lộ loé lên rồi vụt tắt, chị ta lộ ra vẻ mặt miễn cưỡng, khó xử.

 

Mẹ Lục vỗ nhẹ tay chị ta, tỏ ý an ủi.

 

Mẹ tôi sốt ruột rõ: “Con thôi đi được rồi. Nếu con muốn ăn bào ngư đến thế, thì tự gọi rồi tự trả tiền đi!”

 

Bố tôi kéo tay áo mẹ: “Được rồi, được rồi, con nó biết sai rồi mà.”

 

Ông ấy lại nói với tôi: “Tiểu Ninh, con cũng là người lớn rồi, hiểu chuyện chút đi.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn - https://monkeyd.vn/index.php/sau-khi-bi-chi-ruot-giet-chet-toi-da-thuc-tinh/c01.html.]

Bố Lục đứng ra hoà giải, gắp cho tôi nấm xào cải chip: “Hôm nay là tất niên, mọi người phải vui vẻ. Món nấm xào ở đây ngon lắm, Tiểu Ninh, con ăn thử nhé.”

 

Tôi mỉm cười gật đầu: “Cảm ơn chú Lục.”

 

Tôi không thích ăn cải chip và Giản Lộ cũng vậy, nhưng bố mẹ tôi rất thích.

 

Tất nhiên, trong mắt bố mẹ tôi, dù thích hay không tôi cũng phải dọn sạch những gì Giản Lộ không thích ăn. Bố mẹ tôi sẽ chỉ trích tôi vì không chịu ăn cải chip: “Không được lãng phí thức ăn”.

 

Tuy nhiên, sau một lần tôi cố gắng ăn cải chip và nôn ngay trên bàn, cuối cùng họ cũng ngừng ép tôi ăn thứ tôi không thích.

 

Để thể hiện sự công bằng, mẹ Lục còn gắp cho tôi một món khác.

 

"Tiểu Ninh, vừa rồi dì Lục nói có chút gay gắt, con đừng tức giận. Nhưng dì Lục cũng muốn nói một điều, là người lớn thì không thể giữ mái tính công chúa."

 

Tôi cũng mỉm cười gật đầu và bình tĩnh nhìn đồng hồ.

 

Bữa ăn vẫn còn một tiếng rưỡi nữa mới xong.

 

Kiếp trước tôi ở lại đến cuối cùng trong tâm trạng bực dọc. Lúc thanh toán, thấy ngoài tôi ra thì điện thoại của mọi người đều "gặp sự cố" ngoại, nên tôi phải trả tiền cho cả bữa ăn.

 

Ai lại tắm hai lần trong cùng một dòng sông cơ chứ?

 

Tôi đếm thời gian, mãi mới chờ đến lúc nhân viên phục vụ gõ cửa phòng riêng.

 

Tôi lập tức ôm bụng đứng dậy, nhân cơ hội đi vào phòng vệ sinh.

 

Mọi người không nhận ra điều gì khác thường, chỉ có Giản Lộ ra vẻ rất quan tâm và hỏi tôi có sao không.

 

Tôi nhìn con bào ngư thứ hai bị chị ta ăn mất một nửa, mỉm cười nói không sao, đi vệ sinh rồi quay lại là xong.

 

Khi đến tôi chỉ mang theo điện thoại di động nên khi ra về tôi cũng rất nhẹ nhàng.

 

Khi đi thẳng đến cửa khách sạn thì chiếc taxi tôi lặng lẽ gọi trước đó cũng đến.

 

Sau khi lên xe, tôi đã cho cả bè lũ đó vào danh sách chặn.

 

Kiếp này, hãy để con trai cả của mẹ Lục trả tiền cho bữa đó đi.

 

Sau khi đến khu nhà của bố mẹ, tôi bảo tài xế đợi chút rồi đi thẳng vào thư phòng.

 

Sau khi lục tung các thùng, tủ để tìm sổ hộ khẩu, tôi mới bắt xe trở về căn nhà thuê.

 

Thật may mắn vì kiếp trước tôi vẫn chưa ngu hẳn. Sau khi bố mẹ cải tạo phòng của tôi thành phòng làm việc cho Giản Lộ, tôi đã thuê một căn nhà ở bên ngoài.

 

Tôi vẫn còn nhớ rõ cảm xúc khi nhìn thấy đồ đạc của mình chất đống bừa bộn trong một căn phòng nhỏ hướng về phía bắc.

 

Toàn thân lạnh buốt, chân tay run rẩy.

 

Kiếp trước tôi đã tranh cãi nhiều lần nhưng đều thất bại.

 

Bởi vì họ cảm thấy chỉ cần Giản Lộ được sống tốt hơn, tôi có thể hy sinh bất cứ điều gì.

 

Trong lúc tuyệt vọng, tôi nhận ra rằng không còn chỗ cho mình trong cái nhà này nữa.

 

Tôi mở trang web mua nhà, tìm lại ngôi nhà trong ký ức kiếp trước và gửi tin nhắn theo thông tin liên hệ trên đó.

 

Lần này đã sớm hơn nhiều so với kiếp trước, nên căn nhà mà tôi đang tìm kiếm có lẽ sẽ không bị cướp mất đâu nhỉ.

Loading...