🍀Bạn Thân Tôi Là Thánh Mẫu🍀

🍀Bạn Thân Tôi Là Thánh Mẫu🍀

Cập nhật
1 tháng trước
Loại
Truyện Chữ
Tác giả
Hạ Tiểu Sương
Thể loại
Ngôn TìnhNữ CườngVả MặtHiện Đại
Lượt xem
852
Team
Giải tích về nỗi nhớ
Lượt theo dõi
9
Trạng thái
Đã đủ bộ

Đọc từ đầu Đọc tập mới

Xung quanh bạn, đã bao giờ xuất hiện kiểu người con gái nhân danh sự lương thiện để xen vào chuyện bao đồng hay chưa?


Họ luôn bao dung người khác một cách không có giới hạn, không có nguyên tắc, dường như chẳng có chuyện gì mà họ không thể tha thứ, hay còn gọi là “thánh mẫu”.


Bên cạnh tôi có một người bạn như vậy, tôi thật sự rất ghét cô ta.


12 giờ đêm, tôi đang vui vẻ ở quán bar, âm nhạc trên sân khấu sôi động, vũ đạo dưới sàn cuồng nhiệt. Tôi lắc lư cơ thể theo điệu nhạc, uyển chuyển, quyến rũ.


Bỗng nhiên, một người đàn ông bị thu hút bởi tôi, chúng tôi nhanh chóng hòa vào điệu nhảy, cơ thể vô tình chạm vào nhau, như thiêu đốt làn da của đối phương.


Kết thúc điệu nhảy, người đàn ông lịch sự khom lưng mời tôi uống gì đó, tôi mỉm cười đồng ý.


Người đàn ông điển trai, dáng người cao ráo, nhanh chóng nắm lấy tay, kéo tôi về phía mình. Ánh mắt của hắn ta khiến tôi cảm thấy rất vừa ý.


Nhưng ngay lúc đó, một giọng nói quen thuộc vang lên, phá vỡ bầu không khí giữa chúng tôi.


“Trác Nhiên, sao cậu lại uống nhiều như vậy?”, cô ta trách móc, giọng điệu êm dịu như nước, chẳng có chút khí thế nào.


Cô ta là Mục Nam Yên, bạn thân của tôi, cũng là người mà tôi rất ghét.


Vừa nói, Mục Nam Yên vừa vội vàng dìu tôi ra khỏi quán bar.


Tôi tức giận, bởi vì cô ta, tôi đã để vụt mất cơ hội có một đêm tuyệt vời.


Mục Nam Yên vẫn kiên nhẫn với tôi như mọi khi, cô ta nói tôi không thích người đàn ông kia, đừng vì hắn ta mà khiến bản thân phải hối hận.


Hối hận? Sao tôi phải hối hận? Rõ ràng là tôi muốn, chúng tôi đều tự nguyện, liên quan gì đến cô ta chứ?


Mục Nam Yên vẫn vậy, chẳng hề tức giận, cô ta lại kéo tay tôi, dịu dàng nói: “Trác Nhiên, chúng ta về nhà thôi”.


Đèn neon đầy màu sắc của quán bar vẫn đang điên cuồng nhấp nháy phía sau cô ta. Tôi nhìn nụ cười hiền dịu của Mục Nam Yên, những lời cô ta nói như vọng lại bên tai, tựa như đưa tôi trở về năm 11 tuổi, cái năm mà bà tôi qua đời, cũng là lúc Mục Nam Yên bước vào cuộc sống của tôi, và cũng là lúc tôi bắt đầu ghét cái tính thánh mẫu của cô ta.
 

Xem thêm
Loading...