Shopee Chạm để tắt
Lazada Chạm để tắt

Xuyên Về Thập Niên 70, Xuyên Thành Tiểu Pháo Hôi Ngược Tra Làm Giàu - Chương 508

Cập nhật lúc: 2024-10-18 20:48:06
Lượt xem: 16

Nụ cười trên gương mặt chủ nhiệm Giải nhạt đi, còn buồn bã hơn đôi chút, ông ấy gượng cười đáp: “Nó không đeo được mấy cái này, cảm ơn cháu.”

Đường Niệm Niệm ngẩn người, kẹp tóc cũng không thể đeo được?

Chẳng lẽ sức khỏe của cô bé không ổn?

Trông dáng vẻ này của chủ nhiệm Giải thì hình như bệnh không ghê gớm lắm, chẳng lẽ là bệnh nan y?

Đường Niệm Niệm không dám hỏi nhiều, cô cất nửa số kẹp tóc đi, chủ nhiệm Giải cũng không ở lại lâu, ông ấy mang vật mẫu rồi tất tả rời đi, còn nói trong ba ngày sẽ trả cho cô.

“Chú Ngưu, có phải con gái của chủ nhiệm Giải sức khỏe không tốt lắm không?” Đường Niệm Niệm tò mò hỏi.

Bộ trưởng Ngưu thở dài nặng nề, gật đầu nói: “Vốn sức khỏe của Tiểu Lê rất tốt, còn là chủ lực đội bóng chuyền của trường, nhưng hai năm trước không biết có chuyện gì mà ăn cơm tối xong thì hôn mê, đưa đến bệnh viện thì bệnh viện nói là dị ứng với trứng gà, nhưng ngày trước Tiểu Lê ăn trứng gà hằng ngày đều không sao, bác sĩ nói là vấn đề của hệ miễn dịch, bây giờ khả năng miễn dịch của Tiểu Lệ càng ngày càng kém, rất nhiều thứ đều không thể ăn được, cũng không thể ra khỏi cửa vì dị ứng cả với không khí, quần áo mua ở bên ngoài cũng không thể mặc, mọi vật đều phải cẩn thận, mỗi lần dị ứng đều có thể cướp đi cái mạng của con bé, ôi chao!”

Bộ trưởng Ngưu thật sự khó chịu thay cho cô cháu gái, vốn dĩ một cô gái đầy sức sống, vóc người cao ráo, chơi bóng chuyền có lực như thế, mà bây giờ lại trở nên trầm lắng uể oải, năm ngoái Tiểu Lê còn tự sát, trên di thư nói rằng không muốn liên lụy tới cha mẹ, bản thân cũng sống quá mệt mỏi, nên đã uống thuốc ngủ, may mà được vợ của chủ nhiệm Giải phát hiện ra nên đã cứu được.

Ôi! Bộ trưởng Ngưu lại thở dài bảo: “Người tốt sao cứ mắc phải loại bệnh kỳ lạ này, không khí cũng dị ứng, lần đầu tiên tôi thấy đấy!”

“Người bị dị ứng với không khí có đó, còn có người bị dị ứng với ánh nắng và nước, dị ứng với nước mắt, dị ứng với gạo hoặc bột mì, nguyên nhân gây ra dị ứng có rất nhiều, cháu có một người bạn học là giáo sư y khoa, anh ấy từng kể với cháu những căn bệnh này!”

Lão Chương không cảm thấy kỳ lạ, lúc ở nước ngoài ông ấy đã từng thấy rồi, nói một cách tương đối thì triệu chứng dị ứng của người nước ngoài càng hiếm hơn so với người châu Á.

Bạn học của ông ấy nói là vì do sự tiến hóa của người nước ngoài chưa hoàn toàn thế nên mới có nhiều nguyên nhân gây dị ứng như thế.

“Nhưng mà quả thực bệnh dị ứng của con gái chủ nhiệm Giải rất kỳ quặc, có lẽ là hệ thống miễn dịch của cô bé xảy ra vấn đề rồi, hay là tìm bác sĩ trung y chăm nom?” Lão Chương kiến nghị.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn - https://monkeyd.vn/xuyen-ve-thap-nien-70-xuyen-thanh-tieu-phao-hoi-nguoc-tra-lam-giau/chuong-508.html.]

“Tìm rồi, nhưng hiệu quả không tốt lắm.” Bộ trưởng Ngưu cười khổ, mấy năm nay có rất nhiều bác sĩ trung y giỏi, người bị điều xuống các cấp, người thì chết, người bị giam giữ, ở trong thành phố chẳng còn bao nhiêu người.

Lão Chương hiểu, ông ấy cũng cười khổ.

Thật đúng là một niên đại điên cuồng, may mà ông ấy kiên cường vượt qua rồi.

Lão Chương không khỏi nhìn Đường Niệm Niệm, may mà có con bé này, nếu không thì ông ấy… có thể đã thật sự c.h.ế.t ở Đường Thôn rồi.

“Chú Ngưu, chủ nhiệm Giải có quyền quyết định suất ở hội quảng giao không?” Đường Niệm Niệm hỏi.

“Cháu hỏi cái này làm gì? Cho dù lão Giải có quyền thì ông ấy cũng không thể độc đoán được.” Bộ trưởng Ngưu không nói rõ nhưng Đường Niệm Niệm nghe hiểu được, trong lòng cô đã có tính toán rồi.

Có quyền lực là được, cô với chủ nhiệm Giải sẽ làm giao dịch.

Giao dịch có lợi mà không có hại đối với cả hai bên.

“Tiểu Đường, cho dù cháu không lấy được vị trí ở hội quảng giao thì chú làm chủ cho cháu một vị trí, yên tâm đi!” Bộ trưởng Ngưu an ủi.

Nhà máy động cơ hơi nước đều phải tham gia hội quảng giao hai mùa xuân thu, chút quyền này ông ấy vẫn có.

“Cảm ơn chú Ngưu.” Đường Niệm Niệm nói cảm ơn, nhưng cô vẫn muốn có một vị trí của mình trong hội.

Hơn nữa cô có tự tin có thể có được.

Chỉ không biết cha mẹ ruột ở Hương Giang đã nhận được lời nhắn mà Đỗ Nhất Luân mang tới chưa?

Tính ngày thì Đỗ Nhất Luân rời khỏi Thượng Hải đã hơn nửa tháng rồi, lẽ ra là đến Hương Giang rồi chứ?

Loading...