Shopee Chạm để tắt
Lazada Chạm để tắt

Tôi Và Bạn Thân Bị Bắt Cóc Cùng Lúc - Chương 2

Cập nhật lúc: 2024-09-30 03:56:27
Lượt xem: 210

Dù sao chúng tôi cũng là yêu quái, không nhất thiết phải là phụ nữ sinh con. Dù sao giống nào sinh ra thì cũng sẽ mang gen của chúng tôi.

Nhìn đám đàn ông trong làng, tôi cảm giác như đang thấy những cái "bình chứa trứng" di động.

Tôi quay sang nhìn Tiểu Bát. Cô ấy cũng quay sang nhìn tôi. Chúng tôi nhìn nhau rồi cười khúc khích.

Có vẻ như cả hai đứa đều nghĩ giống nhau.

"Ha ha, Tiểu Bát, đám ba ba con của cậu đã có chỗ rồi."

"Còn rùa con của cậu cũng thế!"

2

“Lão Vương nhà kia có hai đứa con trai, một thằng trông hung dữ, thằng còn lại thì ngơ ngơ ngáo ngáo."

“Lão Vương, hai đứa con gái này vẫn còn là trinh nữ đấy, các ông trúng mánh rồi! Con bé mặc áo vàng, 50.000 cho ông. Còn con bé mặc áo xanh, xấu hơn tí, thì rẻ hơn 10.000 nhé!"

Tên cầm đầu bọn buôn người vừa nói, vừa chỉ tay vào tôi và Tiểu Bát để mặc cả giá. Chưa kịp để lão Vương lên tiếng, Tiểu Bát đã không chịu nổi.

“Ông nói ai xấu? Nói lại lần nữa xem!”

Tiểu Bát vốn nổi tiếng thích làm đẹp, làm sao chịu được người khác chê mình xấu chứ? Gã buôn người đúng là động trúng chỗ hiểm rồi.

“Nói cô xấu thì sao? Còn dám nổi khùng với tôi nữa à? Có tin tôi đánh cho cô xấu thêm không!”

Tên cầm đầu giơ tay lên định tát Tiểu Bát. Sợ quá, tôi vội vàng ngăn lại.

“Đại ca, có gì thì nói, đừng động tay động chân mà!”

“Cô tránh ra, cô là con rùa rụt đầu, tôi không đánh cô, nhưng anh ta đánh tôi thử xem!”

Ai ngờ Tiểu Bát lại bướng bỉnh đến vậy, nói là làm, chuẩn bị đánh nhau ngay lập tức. Tôi không sợ cô ấy chịu thiệt, mà lo rằng cô ấy sẽ làm bọn chúng sợ c.h.ế.t khiếp.

“Tôi đã bắt nhiều người như thế, mà cô là người đầu tiên không sợ c.h.ế.t đấy!”

Tên cầm đầu xắn tay áo định đánh Tiểu Bát. Tôi đành bất lực nhắm mắt lại. Ngay sau đó, một tiếng la thất thanh vang lên.

“Á á á á, tay của tôi!”

Khi mở mắt ra, tôi thấy tay của tên buôn người đã sưng lên như cái chân lợn. Gã đau đớn nhảy lên tại chỗ, còn Tiểu Bát thì nhìn gã với ánh mắt đầy khinh bỉ.

“Tôi đã nói rồi, đừng có động tay, giờ thì thấy hậu quả chưa.”

Tôi và Tiểu Bát không có ưu điểm gì đặc biệt, nhưng da chúng tôi rất dày. Ai mà dám đánh tay không vào chúng tôi thì tay họ chắc chắn sẽ chịu tổn thương nặng nề.

“Cô... cô cô cô giấu cái gì trên người mà cứng như đá vậy?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn - https://monkeyd.vn/toi-va-ban-than-bi-bat-coc-cung-luc/chuong-2.html.]

Gã buôn người hoảng sợ nhìn Tiểu Bát.

“Tay của ông yếu mà còn đổ tại da tôi dày, đúng là lạ đời.”

Tên buôn người sợ quá, vội vã giục lão Vương trả tiền rồi chạy thẳng mà không dám ngoái lại.

“Tiểu Bát, tên ngớ ngẩn này để cậu xử lý. Vỏ của tớ cứng hơn cậu, để tớ lo tên hung dữ kia. Chúng ta thi xem ai có con trước nhé, ai thua thì phải cọ vỏ cho người kia suốt một năm!”

Tiểu Bát không thèm trả lời, chỉ tự tin tiến về phía thằng ngốc.

3

“Tiểu Quỳ, Tiểu Trang, nếu hai cô này dám không nghe lời, nhớ dạy dỗ kỹ vào, miễn là giữ lại hơi thở thôi!” Lão Vương vừa phì phèo điếu thuốc, vừa dặn dò hai đứa con trai.

Thằng đứng trước mặt tôi, tên là Tiểu Quỳ, nhận lệnh xong liền túm lấy tay tôi kéo vào phòng. Tôi giả vờ phản kháng yếu ớt.

“Anh nhẹ tay chút, anh kéo mạnh quá tay tôi sắp rụng rồi đây!”

Tiểu Quỳ quay lại cười hề hề, để lộ hàm răng đen kịt khiến tôi buồn nôn.

“Nhẹ tay á? Anh đây chẳng biết thương hoa tiếc ngọc là gì đâu. Giờ còn kêu đau à, lát nữa còn đau hơn nhiều đấy!”

Nhìn dáng vẻ kiêu ngạo của hắn, tôi cố nén cười thầm. Ai đau hơn ai lát nữa còn chưa biết đâu.

Hắn kéo tôi vào phòng, rồi đá mạnh cửa đóng lại.

“Thấy vết m.á.u trên sàn chưa? Đó là của cô gái trước, cô ta không nghe lời, nên tôi đánh cho mấy phát, ai ngờ cô ta không chịu được, c.h.ế.t luôn. Nếu cô dám phản kháng, số phận của cô còn thảm hơn đấy!”

Nhìn vết m.á.u khô trên sàn, tôi trầm ngâm suy nghĩ. Không biết đã có bao nhiêu cô gái trẻ đã mất mạng dưới tay bọn chúng. Khác với tôi, các cô gái ấy không phải yêu quái, không có phép thuật. Bước chân vào đây, cuộc đời coi như chấm dứt.

Tay tôi vô thức siết chặt lại thành nắm đấm.

Thấy tôi chăm chú nhìn vết máu, Tiểu Quỳ tưởng tôi đã sợ.

“Cô gái, đừng sợ, chỉ cần cô ngoan ngoãn sinh cho tôi vài thằng con trai, tôi sẽ đối xử tốt với cô.”

Hắn tiến lại gần, tôi đưa ra lời cảnh báo cuối cùng.

“Tôi cảnh cáo anh, đừng có tiến lại gần, nếu không anh sẽ hối hận đấy!”

“Hối hận gì? Hối hận vì không gặp cô sớm hơn à?”

Tiểu Quỳ cười hề hề, lại để lộ hàm răng đen.

“Mẹ anh chưa dạy anh rằng khoe răng đen với người khác là vô duyên lắm à?”

“Vậy thì sao? Chút nữa hàm răng này sẽ hôn cô đấy!”

Nhìn dáng vẻ vô liêm sỉ của Tiểu Quỳ, tôi không nhịn nổi, vung tay đ.ấ.m thẳng vào mặt hắn, tự tay đóng cái miệng hôi thối đó lại.

Loading...