Shopee Chạm để tắt
Lazada Chạm để tắt

Tình Yêu Chỉ Mỗi Em - Chương 114

Cập nhật lúc: 2024-09-30 19:51:26
Lượt xem: 21

"Cô ấy có em gái song sinh sao?", quả nhiên là Nam Dịch vô cùng kinh hãi, đôi mắt cứ nhìn Nghê Hạ chằm chằm.

 

"Phải. Chuyện cụ thể thế nào, tôi mong anh tự đi hỏi chị ấy.", Nghê Hạ không biết rốt cuộc Nam Dịch với Hạ Dĩ San là như thế nào, vì vậy, để giải thích chuyện này, tốt hơn là để Hạ Dĩ San làm.

 

Nam Dịch im lặng một lát, nhìn vào ánh mắt Nghê Hạ, anh ta mới đột nhiên ý thức được, người này quả thật không phải cô gái anh ta quen, "Tôi xin lỗi."

 

"Không sao..."

 

"Cô Nghê, tôi đi trước đây."

 

"Được."

 

Nam Dịch mím môi, thần sắc không rõ ràng, anh ta mở cửa đi ra ngoài.

 

Cùng lúc đó, điện thoại của Nghê Hạ không ngừng đổ chuông.

 

"Hạ Dĩ San, chị đang ở đâu?"

 

"Chị ở Thượng Hải, đang ở tạm khách sạn.", Hạ Dĩ San sốt ruột hỏi, "Tiểu Hàm, người vừa nãy là Nam Dịch bảo... Nam Dịch sao?"

 

"Ừ, anh ta nhận nhầm em thành chị, thế nên em mới gọi cho chị. Rốt cuộc là như thế nào?"

 

"Chuyện này hơi phức tạp một chút."

 

"Phức tạp cũng phải nói rõ ràng cho em. Thế này đi, bây giờ chị về nhà, em cũng về luôn, gặp nhau ở nhà đấy."

 

"Hả? Chị còn định hỏi em đang ở đâu cơ mà, chị muốn tìm Nam Dịch, vất vả lắm mới biết anh ấy đang ở đâu, chị không tóm anh ấy lại là không được."

 

"Bây giờ chị không tiện xuất hiện ở đây. Chị muốn gặp anh ta, không thành vấn đề, nhưng phải để em gặp chị trước đã.", Nghê Hạ nói.

 

"Được rồi."

 

Nghê Hạ bấm số của trợ lý bảo cô bé đến đón mình về. Tối nay chắc chắn Hoắc Thiệu Hàng sẽ rất bận, thế nên cô gọi điện bảo anh rằng cô muốn về nhà nghỉ ngơi trước.

 

Về chuyện của Hạ Dĩ San, cô phải làm cho rõ ràng đã rồi mới kể với anh được.

 

Hạ Dĩ Hàm vội vàng về nhà, vừa mở cửa đã nhìn thấy đôi giày cao gót xếp ngay ngắn ở huyền quan. Cô còn chưa kịp thay dép lê thì người nào đó đã nhào tới ôm chặt cô vào lòng, "Tiểu Hàm, em gái thân yêu của chị, chị nhớ em lắm lắm."

 

Hạ Dĩ Hàm cong khóe miệng, duỗi tay ôm lấy cô nàng rồi trách, "Còn biết về cơ đấy."

 

"Chị xin lỗi, thời gian này khổ cho em rồi."

 

"Biết là tốt.", Hạ Dĩ Hàm kéo cô nàng ra, "Để em cởi giày đã, vào nhà rồi nói."

 

Hạ Dĩ San gật gù, lúc cúi đầu nhìn đôi giày cao gót không khác đôi của mình là mấy, cô nàng cười, "Trước đây em không bao giờ đi giày cao thế này, cũng chẳng chịu mặc lễ phục, bây giờ nhìn em mặc vào mới thấy đúng là hợp lắm luôn."

 

Hạ Dĩ Hàm nhìn cô nàng, "Hôm nay có một bữa tiệc nên mới ăn mặc thế này thôi."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn - https://monkeyd.vn/tinh-yeu-chi-moi-em/chuong-114.html.]

Hai người vừa nói vừa đi vào phòng khách, sau đó ngồi xuống sô pha.

 

Hạ Dĩ Hàm đi thẳng vào vấn đề, "Dạo trước không chịu về là vì Nam Dịch phải không?"

 

"Ừ..."

 

Xem ra là quên Lâm Ngộ Thành rồi, thế cũng tốt.

 

"Nam Dịch hoàn toàn không biết gì về chị à?"

 

"Ừ, anh ấy sống ở Đức lâu năm, vốn dĩ không biết nhiều về giới giải trí trong nước, lại càng không biết một người như chị, chị chỉ toàn xưng tên tiếng Anh thôi."

 

"Chị ở Đức dưỡng thương, thế nào mà lại đi theo đuổi người ta? Hạ Dĩ San, chị có để người ta tin chị nữa không đây?"

 

"Ơ kìa, không phải chị bắt đầu trước nhé.", Hạ Dĩ San nghiêm túc nói, "Bọn chị tình cờ gặp nhau, là anh ấy đột nhiên đưa danh thiếp cho chị trước, cứ nhất quyết muốn chị hát bài hát anh ấy viết. Em nói xem, con người này kỳ lạ đúng không? Sau đó... khụ khụ, chị thấy anh ấy đẹp trai nên đồng ý luôn. Sau đấy nữa, chị cảm thấy thích anh ấy nên theo đuổi anh ấy, ai ngờ anh ấy qua cầu rút ván, chị theo đuổi thế nào cũng không chịu nhận lời."

 

Khóe miệng Hạ Dĩ Hàm giần giật, "Chắc là bị chị dọa rồi."

 

"Mấy hôm trước chị còn cứ đi tìm anh ấy, kết quả là anh ấy về nước, thế mà anh ấy không nói với chị, chị cũng không liên lạc được, đành phải về theo thôi."

 

"Về mà cũng không nói với em?", Hạ Dĩ Hàm nheo mắt lại.

 

"...Việc đầu tiên phải làm là tóm được Nam Dịch, chị sợ nói với em rồi em lại bắt chị về chỗ cũ.", Hạ Dĩ San nũng nịu tựa đầu vào vai Hạ Dĩ Hàm, "Chị rất thích Nam Dịch, nhưng anh ấy lại không thích chị, thế nên, Tiểu Hàm à, chị muốn cố thử xem sao!"

 

Hạ Dĩ Hàm nhướng mày. Không thích ư? Sao cô lại không thấy thế nhỉ? Tối nay, Nam Dịch cho rằng cô là Hạ Dĩ San, còn định cưỡng hôn cô, rõ ràng là anh ta đang ghen khi nghĩ là Hạ Dĩ San thích Hoắc Thiệu Hàng, trong lòng bồn chồn nên mới có hành vi như vậy.

 

Hạ Dĩ San thấy Hạ Dĩ Hàm cười như không cười thì hoài nghi hỏi, "Sao thế?"

 

Hạ Dĩ Hàm lắc đầu, quyết không kể chuyện về Nam Dịch cho cô nàng nghe. Dựa vào trực giác của cô, hai người này sớm muộn gì cũng ở bên nhau. Về phần Hạ Dĩ San, cứ để cho cô nàng theo đuổi rồi bị ngược tơi tả đi, xem lần sau còn dám giấu cô chuyện gì nữa không.

 

"À phải rồi, sau khi về nước chị mới biết chuyện thân phận của em được công bố.", Hạ Dĩ San nói.

 

"Ừ, em xin lỗi, không giấu được."

 

"Không trách em, trách thì trách bọn phóng viên ấy chứ.", Hạ Dĩ San nói, "Ngày xưa chị không nổi tiếng thì cũng chẳng có ai đào ra chuyện này, vẫn là em lợi hại hơn."

 

"Khụ khụ."

 

"Sao thế? Em bị cảm à? Nghe giọng nói đã thấy là lạ rồi.", Hạ Dĩ San vội vàng đứng dậy, "Trong nhà chắc là có thuốc giải cảm nhỉ, để chị đi pha cho em một gói."

 

Hạ Dĩ Hàm không ngăn, nhìn theo bóng chị gái đi lấy thuốc rồi vào phòng bếp pha.

 

"Uống đi.", cũng chỉ có lúc này, Hạ Dĩ San mới ra dáng một bà chị. Hạ Dĩ Hàm cười, nhận lấy cốc thuốc.

 

Vừa uống cô vừa nói, "Mà chị cũng về rồi, để em kể cho chị những chuyện xảy ra trong thời gian qua nhé."

 

"Không cần, không vội, em nghỉ trước đi."

 

"Em không sao, chị ngồi nghe là được rồi."

Loading...