Sau khi bị chị ruột giết chết, tôi đã thức tỉnh - C08

Cập nhật lúc: 2024-06-23 23:54:52
Lượt xem: 1,355

Tôi đã lên thang cuốn nên không thấy được chuyện gì, chỉ có thể nghe thấy tiếng kêu thất thanh của mọi người.

 

"Có hai người lăn xuống thang cuốn!"

 

Hai người?

 

"Người đó hình như là một nghệ sĩ piano. Tôi đã xem trên TV, anh ta đã bị bảng quảng cáo đó đập vào tay!"

 

...Đời này Lục Chi Dương có bị gãy tay không?

 

"Nhân viên bán hàng kia còn thảm hơn, chỗ đó bị ống thép đ.â.m trúng luôn."

 

... Vậy là hoạ mi ngừng hót.

 

"Tiểu Ninh! Em mau xuống đây giúp đi, Chi Dương bị ngã rồi!"

 

Tôi đứng trên thang cuốn, thấy Giản Lộ chạy tới, lo lắng gọi tôi.

 

Một người qua đường kéo tay áo tôi.

 

“Cô ấy đang gọi cô hả?”

 

“Chắc là nhận lầm người rồi.”

 

Tôi chưa kịp nói thì Tần Mục Sinh đã trả lời thay tôi.

 

Người qua đường ngừng nói chuyện.

 

Thang cuốn dần dần lên cao và Giản Lộ biến mất khỏi tầm mắt tôi.

 

Tần Mục Sinh nhìn tôi, cau mày hỏi: "Cô lo cho họ à?"

 

Tôi lắc đầu và nói: “Không đâu, chỉ là tôi tưởng tượng đến thảm cảnh của họ nên cũng thấy mắc ói theo …”

 

Tôi lại nhìn Tần Hân, băn khoăn không biết nói điều này trước mặt trẻ con có hợp lí không.

 

Tần Mục Sinh dường như đã đoán được suy nghĩ của tôi, liền nói với Tần Hân: "Những người đó không tốt với chị Ninh."

 

Tần Hân nghe xong nói với tôi: "Chị Ninh, chị cũng đừng đối xử tốt với họ."

 

Thật là một đứa bé hiểu chuyện.

 

Chúng tôi đến nhà hàng trên tầng thượng.

 

Nhờ Tần Mục Sinh mà tôi đã được thưởng thức một bữa trưa sang trọng.

 

Ăn xong, chúng tôi dự định sẽ đưa Tần Hân đi xem phim. Tần Hân rất mong chờ bộ phim và không ngừng nói về nó. Tôi nghĩ về quá khứ của cô bé và thở dài: "May là cô bé đã gặp được người tốt." Tần Mục Sinh nhẹ nhàng nói: "Mẹ tôi làm vậy không chỉ vì thương hại con bé, mà vì có lẽ là bà ấy đồng cảm đi.”

 

Hửm……

 

Tần Mục Sinh nhìn thấy sự ngạc nhiên của tôi, nhẹ nhàng cười: “Mẹ tôi cũng có một người anh trai.”

 

Hoá ra là vậy.

 

Ngay khi chúng tôi rời khỏi tòa nhà, Tần Mục Sinh nhận được một cuộc gọi.

 

Cảm xúc của anh ấy thay đổi chóng mặt.

 

Sau khi cúp máy, anh ấy quay lại nhìn tôi.

 

"Xin lỗi, trợ lý Giản, tôi có việc phải xử lý ở công ty, cần cô giúp tôi giải quyết một số chuyện cá nhân."

 

Mặc dù tôi nghĩ rằng, mình là trợ lý cá nhân thì nên hỗ trợ giải quyết việc công ty, nhưng sếp đã nói vậy rồi thì chắc chuyện đó tôi chưa đủ trình để nhúng tay vào.

 

"Được, sếp muốn tôi làm gì ạ?"

 

"Sáng nay mẹ tôi đến bệnh viện, muốn nhờ cô thay tôi đi xem bà ấy thế nào."

 

Tôi gật đầu và không hỏi thêm câu nào nữa.

 

Anh ấy cho tôi địa chỉ bệnh viện và số phòng bệnh, tôi rất ngạc nhiên khi nhìn thấy địa chỉ đó, không ngờ lại là bệnh viện Giản Lộ thường đến.

 

Tần Mục Sinh nhờ tôi đưa Tần Hân về nhà trước, nhưng khi Tần Hân nghe tin mẹ có chuyện, cô bé nhất quyết muốn đến bệnh viện cùng, Tần Mục Sinh nghĩ một lúc rồi nhờ tôi chăm sóc cô bé.

 

Tôi mua vài bông hoa huệ và chút táo, gọi xe và đi thẳng đến bệnh viện.

 

Kết quả là chúng tôi gặp Giản Chí Trung và Lục Niên Hồi trong bệnh viện.

 

Giản Chí Trung vừa nhìn thấy tôi, mặt liền đanh lại: "Mày còn đến đây làm gì!"

 

Lục Niên Hồi cũng không niềm nở với tôi, nhưng không nói gì.

 

Có vẻ như Lục Chi Dương đã được đưa đến đây để điều trị.

 

Tôi không muốn nói gì thêm với họ nên định đi tìm phòng bệnh.

 

Giản Chí Trung trịnh trọng nói: "Chị gái mày bị mày chọc giận đến mức nhập viện rồi, đừng có làm phiền con bé, cút về nhà tự kiểm điểm cho tao!”

 

Giản Lộ cũng nhập viện?

 

Nghĩ đến những gì Tần Mục Sinh đã nói với tôi trước đây, mẹ anh ấy hình như bị bệnh tim, có lẽ bà ấy còn ở cùng phòng với Giản Lộ cơ.

 

Tần Hân kéo vạt áo của tôi, chỉ vào khu nhà tôi định đến: "Đó là toà số 1, hình như chúng ta cần đến toà số 2 cơ chị ạ."

 

Tôi mừng vì không phải đi gặp Giản Lộ, bà Phương kiểu gì cũng sẽ đến đó, không biết sẽ lại xổ ra mấy lời khó nghe gì nữa.

 

Tôi kéo Tần Hân quay đi, Giản Chí Trung hét lên: "Mày đi đâu đó?!"

 

Tôi bất lực dừng lại, trả lời: “Tôi đến đây để gặp người khác, không phải Giản Lộ hay Lục Chi Dương.”

 

"Mày!"

 

Giản Chí Trung tức giận đến đỏ mặt.

 

Lúc này, một bác sĩ đến nói với Giản Chí Trung về tình trạng của Giản Lộ. Cùng lúc đó, Lục Niên Hồi cũng nhận được cuộc gọi từ vợ - bà Từ, đại loại là Lục Chi Dương hiện tại đang rất bất ổn về mặt cảm xúc.

 

Tôi nhân cơ hội này, kéo Tần Hân chuồn lẹ.

 

Trên đường đi, Tần Hân hỏi tôi: "Hai bác đó là ai vậy chị? Trông bọn họ đều rất hung dữ."

 

Tôi đáp: “Người mắng chị kia là bố ruột của chị, còn người nghiêm mặt với chị là bố của… người yêu cũ của chị, cái người mà đeo kính đen em gặp hôm nay đó”.

 

Tôi còn đang thắc mắc liệu lời tôi nói có hơi phức tạp không, nhưng Tần Hân nghe xong liền nói: “Em thấy người yêu cũ của chị Ninh không tốt bằng anh trai em đâu.”

 

Tôi rất ngạc nhiên, Tần Hân trông trẻ hơn Phương Tử Đống hai ba tuổi, nhưng con bé biết rất nhiều.

 

Tôi vội vàng giải thích: “Chị với em trai anh chỉ đơn giản là cấp trên với cấp dưới thôi.”

 

“Nhưng chị Ninh lại hẹn hò với anh ấy vào chủ nhật mà?”

 

"Đó là vì chị đến chơi với em mà..."

 

Vừa đi vừa nói chuyện, chúng tôi đã đến phòng bệnh cần tìm. U là trời, hóa ra mẹ của Tần Mục Sinh nằm ở khu VIP. Có hai người đàn ông mặc vest và đeo cà vạt đang đứng ở cửa. Chắc là vệ sĩ ha?

 

Lần đầu tiên nhìn thấy kiểu này, tôi có chút rụt rè và thận trọng bước về phía trước. Khi hai vệ sĩ nhìn thấy chúng tôi, họ nói: "Xin chào, nhị tiểu thư... Đây là cô Giản nhỉ, thiếu gia đã nói với chúng tôi rồi."

 

Nhị tiểu thư? Thiếu gia?

 

Tôi chưa kịp phản ứng thì người vệ sĩ đã mở cửa, tôi bàng hoàng bước vào phòng.

 

Phòng VIP rộng rãi và sang trọng.

 

Nằm trên giường bệnh là một người phụ nữ trung niên rất thanh lịch.

 

Đây chắc chắn là mẹ của Tần Mục Sinh. Tôi đang phân vân không biết nên gọi bà là gì thì chợt nhận ra trông bà rất quen.

 

Đây không phải là bà Tần Nhĩ Ninh, một huyền thoại trong giới kinh doanh sao?!

 

Hồi còn trẻ, chồng bà ấy ngoại tình, nên bà đã quyết đoán ly hôn, vừa chăm con vừa gây dựng nên Tần thị. Ngày nay, quy mô công ty thuộc hàng top 10 cả nước.

Vậy Tần Mục Sinh là thái tử của Tần thị? Vậy mà anh ấy còn tự đi khởi nghiệp?

 

Trong phòng bệnh có mấy người, có lẽ là trợ lý chăm sóc riêng của bà ấy.

 

Tôi đưa đồ cho những người khác trong phòng bệnh, Tần Nhĩ Ninh mỉm cười chào đón tôi: “Cháu là Tiểu Giản hả, lại phiền cháu phải tốn kém rồi.” Bà cho người ra lấy hai chiếc ghế, đặt cạnh giường.

 

Tần Hân và tôi cùng ngồi xuống.

 

"Sếp… Sếp Tần ạ."

 

Tần Nhĩ Ninh mỉm cười và nói: "Giống hệt lời Mục Sinh kể, Tiểu Giản, cháu câu nệ quá đấy. Cứ gọi dì là dì Tần.”

 

Tôi không dám cãi lời bệnh nhân, vì vậy tôi nghe lời gọi: “Dì Tần.”

 

Tần Nhĩ Ninh vui vẻ nói: “Hôm nay, cảm ơn cháu đã lo cho Tiểu Hân.”

 

Tôi vội xua tay nói: “Không, không, là cháu được ăn chơi ké ạ.”

 

Tần Hân rất căng thẳng: "Mẹ, mẹ thế nào rồi?"

 

Tần Nhĩ Ninh nhẹ nhàng vuốt ve đầu Tần Hân: "Mẹ không sao."

 

Bà ấy lại nắm tay tôi và nói: "Dì hiện đang nằm viện. Đây là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau và dì lại không có gì tặng cháu, cháu đừng để bụng nhé."

 

Tôi kinh hãi nói: “Không, không, không, dì không cần phải làm vậy đâu ạ …”

 

Bà ngắt lời tôi với nụ cười trên môi: “Ừ, đúng rồi, khi mọi việc xong xuôi, dì sẽ đãi cháu một bữa tối xịn xò nhé! Nói ra thì, chúng ta cũng gọi là có duyên đó.”

 

"Dạ, dạ..."

 

Tôi sợ đến mức không thể nói được.

 

Dì ơi, cháu chỉ là cấp dưới của con trai dì thôi ạ, dì làm vậy cháu sợ lắm đó.

 

Còn nữa, duyên số gì cơ?

 

Trò chuyện một hồi, thấy Tần Nhĩ Ninh có vẻ hơi mệt mỏi, tôi vội hỏi: “Dì Tần, dì có cần nghỉ ngơi không?”

 

Tần Nhĩ Ninh nhìn thấy sự lo lắng của tôi, cười nói: “Thật ra thì dì không sao, chỉ là hơi mệt, hơn nữa hôm nay dì gặp phải một số chuyện.” Khi nói câu cuối cùng, nụ cười trên mặt bà ấy nhạt đi.

 

Lúc này, điện thoại di động trong phòng vang lên, một trợ lý cầm điện thoại đi tới: "Sếp Tần, là Tần tiên sinh gọi ạ.”

 

Tần Nhĩ Ninh nhận lấy, nói vài câu rồi cúp máy, cười nói: "Mục Sinh sắp đến rồi, lát nữa bảo thằng bé đưa cháu về nhé."

 

Ngồi một lúc, tôi thấy Tần Nhĩ Ninh thực sự mệt mỏi, thấy cũng sắp đến lúc Tần Mục Sinh tới, nên tôi dẫn Tần Hân rời đi.

 

Vừa bước ra khỏi toà số 2, tôi nghe thấy một giọng nói quen thuộc đến khó chịu.

 

"Bác à, chị ta ở kia! Hôm nay anh Chi Dương bị thương, chị Lộ Lộ khó chịu, vậy mà chị ta mặc kệ, chỉ mải đi theo một thằng khốn nạn thôi!”

 

Tôi quay ra, chỉ thấy bà Phương đứng đó với vẻ mặt hung dữ, ánh mắt nhìn tôi như thể tẩm thuốc độc.

Bình luận

24 bình luận

Loading...