Lôi Kéo - Chương 4

Cập nhật lúc: 2024-07-10 20:11:55
Lượt xem: 35

Vào mùa hè, ban đêm đến tương đối muộn, con hẻm nhỏ còn chưa tối.

 

Lâm Thanh Nhạc bước nhẹ chân, lặng lẽ đi theo cách anh vài mét. Cú sốc mới vừa rồi đã khiến cho tâm trí cô hỗn loạn, cũng không biết phải làm thế nào để gọi anh.

 

Thời gian từng phút từng giây trôi qua, cô nghi ngờ rằng cô sắp đi theo đến tận nhà của anh rồi.

 

“Đủ chưa?” Cách đó không xa, người thiếu niên đột nhiên dừng bước, anh không quay đầu lại, giọng nói rất lạnh lùng.

 

Lâm Thanh Nhạc sửng sốt, phản ứng đầu tiên của cô là nhìn xung quanh, mới nhận ra trên con đường này chỉ có hai người bọn họ, cô mới chắc chắn rằng những lời anh vừa nói là đang nói với cô.

 

Lâm Thanh Nhạc hít nhẹ một hơi, chạy chậm hai bước đến bên cạnh anh.

 

“Cậu biết rồi à…” Cô thấp giọng sờ mũi, có chút xấu hổ.

 

Hứa Đinh Bạch hơi nghiêng đầu xuống phía sau, nhưng anh không phải đang nhìn cô, bởi vì anh không thể nhìn thấy được.

 

“Cô muốn làm gì?”

 

“Hả?”

 

Hứa Đinh Bạch khẽ nhíu mày, thể hiện sự chán ghét và khó chịu.

 

Lâm Thanh Nhạc hơi giật mình, cô chưa bao giờ nhìn thấy vẻ mặt này của anh, cô cũng ý thức được, có thể là do anh nhận sai người.

 

Cô sốt ruột giải thích: “Không phải, tớ, tớ không muốn làm gì cả. Tớ là…”

 

“Vậy cút xa ra một chút.”

 

“…”

 

Khuôn mặt mà cô thích nhất, cùng nụ cười ôn nhu trên gương mặt kia, giờ phút này không còn tồn tại nữa.

 

Sau khi nói những lời lẽ không hay, thiếu niên tiếp tục đi về phía trước.

 

Bóng dáng mảnh khảnh lặng lẽ như cách người ngoài ngàn dặm.

 

Lâm Thanh Nhạc ngốc tại chỗ, trong lòng càng thêm rối rắm khó chịu.

 

Tưởng Thư Nghệ nói Hứa Đinh Bạch bây giờ là người mà cô không quen, đúng là thế thật.

 

Điều này làm cô cực kỳ khó chịu.

 

“Hứa Đinh Bạch!” Cô lấy lại tinh thần, dễ dàng đuổi theo anh, kéo vạt áo anh lại.

 

“Không chịu để yên đúng không?” Giọng điệu của anh lạnh lùng đến nỗi làm người khác phải lùi bước.

 

Lâm Thanh Nhạc lắc đầu, lại nghĩ có thể là do anh không thấy, lập tức mở miệng nói: “Không phải, cậu nhận sai người rồi. Tớ… Tớ là Lâm Thanh Nhạc.”

 

Người trước mặt không cảm xúc, cũng không có phản ứng.

 

Lâm Thanh Nhạc miễn cưỡng nở nụ cười, hỏi: “Cậu còn nhớ tớ không, lúc tiểu học chúng ta ngồi cùng bàn, chúng ta...”

 

“Không nhớ rõ.”

 

“…Sao cơ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn - https://monkeyd.vn/loi-keo/chuong-4.html.]

“Buông tay.”

 

——

Hứa Đinh Bạch rất thông minh, khi còn nhỏ Lâm Thanh Nhạc đã cảm thấy anh là người thông minh nhất mà cô đã từng gặp. Cho nên khi anh nói không nhớ cô, cô không tin một chút nào, nhưng hành động anh hờ hững kéo tay cô ra cũng là sự thật.

 

Quạt trong phòng học quay chậm, những công thức toán viết ra lộn xộn và phức tạp, nhạt nhẽo và buồn chán.

 

Tiếng chuông kết thúc tiết tự học buổi tối cuối cùng cũng vang lên, Lâm Thanh Nhạc dừng ngòi bút ngay công thức bên cạnh, vẽ ra một đường dài.

 

“Thanh Nhạc, đi thôi, cùng nhau về nhà.” Tưởng Thư Nghệ giơ tay chào hỏi.

 

“Ừ.” Lâm Thanh Nhạc gấp sách lại bỏ vào cặp.

 

Hai người ra khỏi phòng học, cùng đi về hướng cổng trường.

 

“Thư Nghệ! Muốn đi ăn tối không?” Một cô gái từ lớp học chạy ra.

 

Tưởng Thư Nghệ xua tay: “Không ăn, gần đây tớ béo lên rồi, nên không ăn tối đâu!”

 

Nữ sinh nghe vậy thì nhấc chân lên: “Gần đây chân tớ cũng thô ra nhiều ghê luôn.”

 

“Vậy mà cậu còn ăn.”

 

Nữ sinh nhíu mày, đáng thương nói: “Không phải do học tập quá vất vả nên đói sao, vậy cậu không ăn thì tớ cũng không ăn.” Nói xong, nữ sinh nhìn về phía Lâm Thanh Nhạc bên cạnh Tưởng Thư Nghệ.

 

Cô ấy đối với bạn học mới khá tò mò, phải nói, cả lớp cũng ít nhiều tò mò về bạn học mới này, bởi vì bạn học mới tới rất xinh đẹp, hơn nữa nghe chủ nhiệm lớp nói thành tích còn cực kỳ tốt.

 

“Chào bạn mới, tớ tên là Vu Đình Đình.”

 

Lâm Thanh Nhạc thất thần, nhưng vẫn chào hỏi: “Chào cậu.”

 

Tưởng Thư Nghệ: “Thanh Nhạc, cậu ấy là tổ trưởng tổ văn nghệ của lớp chúng ta đó, trước kia học ở trường tiểu học số 5, cho nên chắc cậu cũng không quen biết.”

 

Vu Đình Đình: “Điều đó cũng không chắc chắn lắm, lúc còn học tiểu học tớ tham gia nhiều hoạt động nghệ thuật, nổi tiếng như vậy nên các trường học khác ai cũng biết tới tớ.”

 

“Cậu thôi đi, lúc đó tớ còn không biết cậu.”

 

“Đó là do trí nhớ của cậu không tốt thôi!”

 

“Này, cái cậu này...”

 

Hai người bên cạnh đang tranh cãi với nhau, nhưng Lâm Thanh Nhạc không nghe lọt một chữ nào, suốt đêm trong đầu cô chỉ lặp đi lặp lại hình ảnh đôi mắt của thiếu niên kia.

 

“Làm sao để mắt cậu ấy tốt lên đây.” Cô lẩm bẩm.

 

“Cái gì?” Tưởng Thư Nghệ quay đầu lại nhìn cô.

 

Lâm Thanh Nhạc lúc này mới ý thức được mình đang hành động lạ lùng, trong lòng đang nghĩ gì thì lại nói ra cái đó: “À, không có gì…”

 

“Cậu đang nói đến Hứa Đinh Bạch sao?”

 

Lâm Thanh Nhạc hỏi Tưởng Thư Nghệ về Hứa Đinh Bạch rất nhiều trong ngày hôm nay, cho nên Tưởng Thư Nghệ dễ dàng phát hiện ra, cô ấy nói đầy ẩn ý: “Nhìn cậu giống như đặc biệt tò mò về chuyện của cậu ta.”

 

Lâm Thanh Nhạc hơi cụp mắt xuống: “Bọn tớ… Trước kia học cùng lớp.”

 

“Thì ra là thế, vậy cậu tò mò về Hứa Đinh Bạch cũng là chuyện bình thường.”

Loading...