Shopee Chạm để tắt
Lazada Chạm để tắt

KHÔNG THỂ TÌM THẤY NÀNG ẤY NỮA - Chương 8.1

Cập nhật lúc: 2024-05-16 00:56:53
Lượt xem: 1,023

8

Tạ Thận Chi dâng tấu lên hoàng đế, xin được sang trấn giữ quân đồn ở Lĩnh Nam.

Những con cháu nhà quyền quý xin ra chiến trận để lập công không phải là hiếm, nhưng Lĩnh Nam lại là trường hợp ngoại lệ.

Lĩnh Nam là nơi rừng sâu núi hiểm, nhiều mưa độc, người ta thậm chí chưa kịp xuất trận g.i.ế.c địch đã phải bỏ mình trong sương mù đầm lầy.

Đây là nơi hiểm nguy nhất, kể cả tiền lương phục vụ trong quân cũng cao gấp đôi những nơi khác.

Lần này hắn đi, không biết sống c.h.ế.t thế nào.

Tạ mẫu đổ bệnh một trận.

Đến gần bốn mươi bà mới sinh được quý tử, lại vì lời tiên đoán của hòa thượng mà đành gửi đứa con thơ vào chùa, khiến mẹ con phải xa lìa.

Cuối cùng trông chờ đứa con bình an lớn lên, vậy mà nó lại nhất quyết tìm đường chịu khổ ở Lĩnh Nam.

Mẫu thân hắn giân lây sang ta, cảm thấy ta là nguồn gốc tạo nên tình cảnh long đong của Tạ Thận Chi, tính toán hắn cũng vừa tròn 19, xem như ứng với số mệnh đã được báo trước. 

Các nhũ mẫu thân cận cũng khuyên ta phải đề phòng mẫu thân Tạ Thận Chi, e là trong cơn giận dữ bà ấy lại phạm điều sai lầm, làm hại đến ta.

Ta lắc đầu, không nói đến sự hiển hách của Tô gia, chỉ xét riêng cái nền móng hiện nay của Tạ gia, đại khái cũng là do Tạ Vọng Chi - vị chỉ huy Cẩn Y Vệ này chống đỡ, bà ấy sẽ không dám làm gì ta đâu.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
🍊 Truyện CHỈ đăng trên Fanpage "Xoăn dịch truyện" và web MonkeyD. Vui lòng KHÔNG reup.

Phòng người là nhiệm vụ cần thiết, thế nhưng người cần phòng ngừa, không phải là ta.

Ta phái hai người đến tửu lâu Thôi gia theo dõi, nếu phát sinh sự tình gì sẽ âm thầm tiếp ứng.

Quả như dự đoán, ít ngày sau liền có tin tức truyền đến, Thôi Tam Nương suýt trúng độc, hiện đã được lén chở ra khỏi kinh thành.

Từ nay về sau, trời đất bao la, không biết nàng ta sẽ đi về nơi nào.

Đến cuối đông thì vết thương trên cơ thể Tạ Vọng Chi mới hồi phục.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn - https://monkeyd.vn/index.php/khong-the-tim-thay-nang-ay-nua/chuong-8-1.html.]

Chàng là người giữ trọng trách cao, vâng mệnh thánh thượng, tuy dưới trướng có rất nhiều trợ thủ, nhưng chỉ mới hết đóng vảy miệng vết thương chàng đã lại đảm nhiệm chức trách. 

Thiên hạ e sợ Cẩm Y Vệ như Diêm vương sống, e rằng không ai nghĩ tới, vị chỉ huy sứ đại nhân cưỡi ngựa đi qua, bên trong bộ áo gấm lại là một thân đầy thương tích.

Vào ngày lập xuân, cuối cùng chàng cũng được nghỉ phép, đúng vào lúc thời tiết rất đẹp, bầu trời xanh thăm thẳm, chúng ta quyết định đến trường đua ngựa xem thử hai con ngựa con.

Một con được đặt tên là Táp Lộ, một con khác gọi là Thanh Phần.

Chúng đều đã lớn, bộ da phủ toàn thân được ánh nắng chiếu vào thì lấp lánh lớp lông dầu bóng mượt, sẽ kêu hít hít và thường dùng tai dụi vào lòng bàn tay.

Tạ Vọng Chi đột nhiên nổi hứng, lật người lên ngựa, toàn thân khí phách phấn chấn.

Chàng hơi cúi người về phía trước, nhướng mày với ta,

"Dám đua ngựa với ta không?"

Nếu là so tài thứ khác, e là ta còn phải do dự một lúc, thế nhưng chàng nói là cưỡi ngựa.

Ta ngẩng mặt nhìn chàng.

"Nếu chàng thua thì thế nào?"

Tạ Vọng Chi khoanh tay cười đáp: "Tùy ý Đại phu nhân Tạ gia xử trí."

Trong lòng ta bỗng oanh động.

Sau khi thành hôn, Tạ Vọng Chi cũng đã từng gọi ta là phu nhân rất nhiều lần.

Nhưng đó giống như một việc làm theo thủ tục, chỉ là một danh xưng, không khác gì khi gọi mèo gọi chó là mấy.

Chưa từng như lúc này, trong đáy mắt đong đầy nụ cười, lại thích ý khoe khoang.

Ta có phần ngượng ngùng quay mặt đi, hơi trách móc: "Vậy chàng phải giữ lời đó."

Loading...