Chạm để tắt
Chạm để tắt

Đình viện thâm thâm - 11

Cập nhật lúc: 2024-06-09 15:14:11
Lượt xem: 370

Ta nhẹ giọng nói ra kế hoạch của mình vài tai bọn họ, nghe được Thanh Tước cười khanh khách không ngừng, Thanh Mai một tay che miệng của Thanh Tước, ý bảo nàng nhỏ giọng.

Ta bất đắc dĩ lắc đầu, hướng về phía cửa sổ cao giọng nói: “Nhớ kỹ, từ nay các ngươi phải nghe Chu ma ma dạy, không được ỷ vào việc gần gũi với ta mà làm bậy.”

Sẽ có người sẽ đem lời này truyền đến tai Chu ma ma và bà nội.

Chu ma ma tới, là bà nội thăm dò ta, cũng là khống chế ta, cho dù ta gả vào Hầu phủ, cũng phải nghe lời của bà.

Kiếp trước đúng là như thế, nhưng kiếp này... ta có rất nhiều cách đối phó với bà.

Thời tiết nóng dần kéo dài, hun đến người hỗn loạn.

Ta miễn cưỡng tựa vào giường, nhìn Thanh Mai làm nữ công*

*(Nữ công: may vá, thêu thùa,...)

“May mắn là quý phủ chúng ta có hầm băng, nếu không không biết chịu đựng như thế nào...” Lời ta còn chưa dứt, trong viện truyền đến tiếng Thanh Tước quát lớn.

“Mấy tiểu nha hoàn này, quen biết đùa giỡn xảo quyệt, không chăm sóc tốt viện tử, trốn ở dưới bóng cây nói chuyện phiếm hóng chuyện!”

“Thanh Tước, cô nương còn ở trong phòng, sao ngươi lại lớn tiếng la hét!”

Giọng nói Chu ma ma xuất hiện ở trong viện, ta chơi đùa quạt tròn trong tay, cùng Thanh Mai an tĩnh nghe.

“Trước kia đều là như vậy, cô nương chưa bao giờ nói ta.”

“Cô nương nuông chiều các ngươi, ta cũng không biết.” Chu ma ma nói.

Tiếng bước chân vang lên, Thanh Mai tức giận chạy vào, Chu ma ma theo sau.

“Đại cô nương, ta biết cô nương tốt với hai nha hoàn này, nhưng cũng không thể để cho chúng làm bậy.” Chu ma ma khổ sở khuyên nhủ: “Nếu như đến Hầu phủ, chẳng phải để cho người ta chê cười sao.”

Ta hơi cụp mắt, chơi đùa với thêu hoa trên quạt tròn.

“Tiểu nha hoàn làm sai, còn không cho chúng ta nói? Chỉ sợ sau này họ càng vô pháp vô thiên.” Thanh Mai dừng công việc trong tay nhìn về phía Chu ma ma.

“Ta và cô nương nói chuyện, sao có phần ngươi xen vào!” Chu ma ma hung hăng trừng nàng một cái, nếu không phải ta ở đây, e là đã cho Thanh Mai một bạt tai.

Ta đè nén chán ghét trong lòng, cười nói: “Ma ma bớt giận, bọn họ chưa hiểu chuyện, xin ma ma đừng để ở trong lòng. Thanh Mai, Thanh Tước, còn không mau nhận lỗi với Chu ma ma.”

Hai người giằng co một lát, mới không tình không nguyện nói: “Xin Chu ma ma tha thứ, sau này chúng ta không dám nữa.”

Chu ma ma rất đắc ý, như là đánh thắng trận công kích.

“Cô nương lát nữa có cần đi thỉnh an lão phu nhân không?”

Người vừa được đắc ý, quản càng ngày càng rộng.

🌺🌺🌺 Hi, Chào mừng bạn ghé kênh của Nhân Trí tại monkey.vn
Chúc các bạn có thời gian đọc truyện vui vẻ, à mà vui ko nỗi vì truyện chỗ chúng mình đa phần toàn là truyện đọc tức ấm ách thôi 😂😂😂
Nếu được, hãy cho chúng mình xin 1 bình luận để review và động viên team nha. Cảm ơn bạn 🌺🌺🌺]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn - https://monkeyd.vn/index.php/dinh-vien-tham-tham/11.html.]

“Đi chứ, chỉ là từ từ một chút.” Ta đáp.

“Cô nương, không phải lão nói, vẫn phải thỉnh an đúng giờ mới được, như vậy mới có thể hiện hiếu kính trưởng bối không phải sao?”

“Ma ma nói đúng, ta vốn là muốn làm chút đồ ăn đưa qua cho bà nội.” Ta thay đổi tư thế thoải mái tựa vào trên giường: “Mấy ngày gần đây nghe bọn nha hoàn nói, khẩu vị bà nội ta không tốt, ta muốn làm chút đồ thanh đạm đưa qua.”

Chu ma ma khoa trương cười nói: “Vẫn là đại cô nương có tâm, lão phu nhân biết, chắc chắn sẽ nguyện ý ăn nhiều một chút.”

“Chu ma ma đi trước đi. Thanh Mai, gói bột pha lê trên bàn lại cho ma ma.” Ta lười ứng phó với nàng, tìm cớ đưa nàng ra ngoài.

Bột pha lê là món ăn vặt giải nhiệt vào mùa hè, các nha hoàn bà tử không có tư cách hưởng thụ.

Chu ma ma thấy ta tiễn, vui vẻ ra mặt liên tục nói cám ơn.

Thanh Mai gói đồ, đưa bà ta ra ngoài.

Tiễn người đi rồi, Thanh Tước nghi hoặc hỏi: “Cô nương, người thật sự muốn xuống bếp nấu cơm sao? Nếu không cẩn thận bị bỏng thì phải làm sao?”

“Ngốc quá, ta đương nhiên sẽ không tự mình làm, chỉ là giả vờ mà thôi.” Ta lấy tay chọc mặt nàng: “Gọi Tiểu Thúy trong viện vào phòng bếp.”

“A a, được.” Thanh Tước cười ngây ngô đi gọi người.

Chúng ta chuyển tới phòng bếp nhỏ, Thanh Mai bảo các nha hoàn đầu bếp đều đi nơi khác, chỉ để lại nàng và Thanh Tước làm trợ thủ cho Tiểu Thúy.

Tiểu Thúy vốn còn có chút câu nệ, sau đó nhìn thấy nguyên liệu nấu ăn, cả người chuyên chú.

Tay vung đao rơi, nồi xẻng bay múa, giống như đại thần viết tấu chương.

Ta không khỏi cảm khái, có vài người thật sự là trời sinh ra am hiểu một số thứ.

Tiểu Thúy vốn là nha hoàn hạng ba quét dọn trong viện, ngày nọ Thanh Tước xin nàng một khối bánh ngọt để ăn, rất sửng sốt nên tiến cử đến trước mặt ta.

Lửa b.ắ.n như pháo hoa lượn lờ, cái nóng khiến người ta chảy ra mồ hôi mịn màng.

“Cô nương, để Thanh Mai đỡ người đi ra ngoài một chút, nơi này rất nóng.” Thanh Tước lau mồ hôi trên mặt, khuôn mặt nhất thời biến thành mèo hoa nhỏ.

“Đi ra ngoài sẽ lộ tẩy, chờ một chút nữa.” Ta nén cười nói.

Thanh Tước thở dài thật dài: “Cô nương, người thật biết tự giày vò mình.”

Ở trong phòng bếp ước chừng nửa canh giờ, Tiểu Thúy làm xong điểm tâm và thức ăn.

Sắc và hương vị đều đủ, rất có thể gợi lên sự thèm ăn của người ta.

“Tay nghề của Tiểu Thúy thật sự không tồi.” Ta tự đáy lòng tán thưởng.

Nghe ta khen, Tiểu Thúy ngại ngùng cười cười: “Là việc nên làm, có thể vì cô nương làm việc, là phúc phận của nô tỳ.”

Loading...