Gả Cho Nhân Vật Phản Diện - Chương 7: Quay về rồi?

Cập nhật lúc: 2024-06-23 00:32:23
Lượt xem: 64

Ngu Linh Tê vừa mở mắt đã trở lại năm Thiên Chiêu thứ mười ba.

 

Một khắc trước nàng còn đang lơ lửng ở trong mật thất phủ Nhiếp chính vương, tức giận đến phát điên lên.

 

Ngay sau đó liền chìm vào bóng tối, khóc lóc tỉnh lại thì đã ở trong khuê phòng phủ Tướng quân rồi.

 

Trong tấm gương đồng trên bàn trang điểm hiện lên gương mặt thanh tú yếu ớt của nàng, hai gò má mềm mại đến mức như thể véo ra nước, lộ ra dung nhan tươi đẹp mà chỉ thiếu nữ mới có.

 

Bấm vào lòng bàn tay, rất đau.

 

Quả thực nàng đã trở về năm mười lăm tuổi.

 

Sau một hồi đờ đẫn ngắn ngủi, trong lòng nàng dâng lên một cơn sung sướng tràn ngập.

 

Nàng hít sâu mấy hơi, chờ đến khi hai mắt của mình không còn đỏ nữa liền đứng dậy mở cửa, không thể chờ đợi mà chạy về phía khách sảnh.

 

Có hận Ninh Ân không ư? Dĩ nhiên là hận chứ.

 

Không mồ không mả, trong lòng nàng vẫn còn mang nỗi sợ trở thành cô hồn dã quỷ, hận không thể lập tức tự mình đi tìm Ninh Ân, cắn một miếng thịt từ trên người hắn xuống!

 

Dù sao cũng là người đã từng c.h.ế.t một lần, có oán báo oán, cũng không gì đáng sợ cả.

 

Đáng tiếc là bây giờ mình cũng không biết Ninh Ân đang ở nơi nào.

 

Ngay cả kiếp trước, Ninh Ân cũng che giấu quá khứ của mình rất kín, không ai biết hắn lưu vong ở đâu và sống kiểu gì trong suốt năm năm sau khi bị đuổi ra khỏi hoàng cung.

 

Những gì người ta nhớ chỉ có hình dáng hắn trở về từ núi thây biển máu, đi từng bước một, biến chốn thâm cung thành nơi báo thù của hắn.

 

Cho đến tận lúc này, Ngu Linh Tê mới nhận ra rằng mình biết quá ít về Ninh Ân.

 

Huống chi, trước mắt có chuyện còn quan trọng hơn việc đi tìm Ninh Ân tính sổ!

 

Nàng nhớ cha nương, nhớ cái gia đình còn chưa bị phá hủy này!

 

Phủ Đại tướng quân nguy nga giàu có và đông đúc, sắc thu dày đặc, là dáng vẻ quen thuộc nhất trong trí nhớ của nàng.

 

Hô hấp Ngu Linh Tê dồn dập, gương mặt ửng hồng, ước gì dưới chân có gió để có thể chạy thật nhanh vào trong vòng tay của cha nương.

 

Mới vừa chạy qua đình viện liền nghe thấy một giọng nữ dịu dàng quen thuộc vang lên từ trong khách sảnh: “Khi nào khởi hành?”

 

Một giọng nam mạnh mẽ, trầm thấp nói: "Mười ngày sau."

 

Là cha nương!

 

Ngu Linh Tê vui mừng khôn xiết trong lòng, nhấc làn váy chạy lên bậc thềm đá.

 

Người phụ nữ trong sảnh im lặng một lát rồi mới oán trách nói: “… Phu quân phải lãnh chỉ xuất chinh ngay lúc này sao? Đại nữ nhi không ở nhà, Tuế Tuế lại còn đang bệnh, một mình thiếp phải chống đỡ như thế nào đây?”

 

Nam nhân trấn an nói: “Thánh Thượng đã truyền khẩu dụ, sao có thể kháng chỉ không tuân theo? Cũng chỉ là một trận nho nhỏ mà thôi, phu nhân không cần lo lắng.”

 

Như bị một chậu nước lạnh dội lên trên đầu, Ngu Linh Tê đứng sững ngoài cửa.

 

Nàng suýt nữa đã quên, mùa thu năm Thiên Chiêu thứ mười ba, cha cùng huynh trưởng phụng mệnh Bắc Chinh, lại bị kẻ gian làm hại, nuốt hận mà c.h.ế.t trận.

 

Tính thời gian, những gì cha nương mới vừa thảo luận… Hơn phân nửa chính là nói về việc này.

 

Trái tim đang đập rộn ràng còn chưa tới kịp bay lên trên trời, đã bị gãy cánh rơi thẳng xuống vực sâu.

 

Trận Bắc Chinh này mới là ngọn nguồn của tất cả tai hoạ.

 

Nếu như cha và huynh không lên phía Bắc, Ngu gia chưa từng xuống dốc, nàng cũng sẽ không trở thành đứa trẻ mồ côi bị mọi người coi khinh, không hiểu vì sao đã c.h.ế.t ở trên giường của Ninh Ân…

 

“Tuế Tuế, con vừa mới ốm dậy, sao đã ra ngoài hóng gió rồi?” Phụ nhân (*) phát hiện nàng đang đứng ở ngoài cửa, vội vàng để công việc trong tay xuống rồi đứng dậy.

 

(*) Phụ nhân: người phụ nữ đã có chồng

 

Nhũ danh quen thuộc, khiến cho người nghe có cảm giác bình tĩnh lại.

 

Vì từ nhỏ đã ốm yếu bệnh tật, uống bao nhiêu thuốc cũng không thể tốt lên, nương của nàng liền đi chùa Từ An xin cho nàng cầu hai chữ này, hy vọng nàng “Tuế Tuế thường an bình*”.

 

(*) Tuế Tuế thường an bình: từng tuổi lớn lên đều bình an

 

“Nương!” Cảm xúc của Ngu Linh Tê vỡ òa, ôm chặt lấy người phụ nhân dịu dàng yếu ớt.

 

Dường như tất cả đã trần ai lạc định*.

 

(*) Trần ai lạc định có nghĩa là tất cả bụi đã rơi xuống, tức là sự việc đã kết thúc, không thể thay đổi.

 

“Sao vậy, Tuế Tuế?” Ngu phu nhân xoa nhẹ lưng nàng, chỉ coi như nàng đang làm nũng.

 

“Là do… Nhớ người.” Ngu Linh Tê hơi lắc đầu, bao nhiêu chuyện ở kiếp trước sắp tới bên miệng rồi, nhưng lại không thể nói ra khỏi miệng.

 

Tất cả đều đã qua, nàng không đành lòng làm nương thương tâm.

 

Ngu Linh Tê lại nhìn về phía nam nhân cao lớn đang đi về phía mình, hốc mắt nóng lên: “Cha.”

 

Cha vẫn là dáng vẻ như trong trí nhớ, khuôn mặt thô kệch, hai bên tóc mai đã có sợi bạc, mặt trước áo quan thêu hình sư tử uy phong lẫm lẫm.

 

Mà phía sau ông, trưởng tử Ngu Hoán Thần đang mặc quân phục bó tay màu thiên thanh, mày kiếm mắt sáng, khoanh tay nhìn muội muội cười: “Bị bệnh một trận, sao lại thành kẻ ngốc rồi?”

 

Đây là hai trụ cột của Ngu gia, là cảng tránh gió của Ngu Linh Tê.

 

Tầm mắt Ngu Linh Tê dừng ở trên ngón trỏ của cha, nhìn cái nhẫn đầu thú tượng trưng cho vinh nhục của gia tộc đang rực rỡ lấp lánh dưới ánh nến kia.

Bình luận

2 bình luận

Loading...