Đố kỵ - Chương 4

Cập nhật lúc: 2024-07-07 19:15:04
Lượt xem: 4,664

10

 

Lúc này Trình Tử Lê cũng bước ra khỏi nhà.

Sau khi chào tôi, ông ta mỉm cười bước vào kho chứa củi, cầm lấy chiếc rìu và kiên nhẫn dạy Tiểu Nga  cách chặt.

Sau đó ông ta giải thích rằng Tiểu Nga bình thường rất thích giuos đỡ họ công việc nhà nhưng rất ẩu nên hay làm sai.

Tôi chỉ mỉm cười và không đáp.

Tôi chỉ muốn hoàn thành chuyến thăm nhà này càng sớm càng tốt.

Lúc đầu tôi không có ý định ăn, bởi vì sau khi hiệu trưởng Trương nói rằng Trình Tử Lê đã phạm tội gi người, khi nhìn thấy ông ta, tôi vô cùng sợ hãi.

 

Nhưng Trình Tử Lê nhất quyết giữ tôi lại dung bữa. Trên bàn ăn, Trình Tử Lê hỏi tôi về tình hình học tập của Tiểu Nga.

Tôi trả lời rất tốt. Và cố gắng làm cho mình đang rất là nhiệt tình chứ không phải chiếu lệ qua loa.

Trình Tử Lê nghe xong rất vui mừng. Ông ta gắp cho tôi nào thịt thỏ nào  chân gà đầy bát.

Giữa bữa ăn, tôi cảm thấy hơi muốn đi tiểu. Khi ra ngoài đi vệ sinh, tôi không tìm được đường nên bước vào kho chứa củi. Thật bất ngờ, tôi tìm thấy thứ gì đó bọc trong giẻ rách treo trên xà nhà.

 

Sau khi nhìn kỹ hơn, tôi lập tức sợ hãi và lùi lại vài bước.

Trông giống đùi người quá!

Chẳng lẽ là của bà nội Trình Tiểu Nga!

 

"Thầy Hàn."

Giọng nói của Trình Tử Lê đột nhiên vang lên sau lưng làm tôi sợ đến mức tim gần như nhảy ra khỏi lồng ngực.

Ông ta chỉ vào những thứ trên xà nhà và giải thích cho tôi.

"Đó là đùi của vợ tôi, treo lên cho khô, trăm năm sau sẽ được an táng cùng với t.h.i t.h.ể bà ấy. Đây là tục lệ ở đây, không dọa sợ thầy chứ?"

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

“Phong tục này vẫn tồn tại ở một số nơi nhưng thoạt nhìn thì hơi đáng sợ”.

Trình Tử Lê gật đầu.

Bữa ăn cuối cùng cũng kết thúc.

Khi tôi chuẩn bị rời đi, Trình Tử Lê đột nhiên ngăn tôi lại và nói với vẻ mặt đầy ngượng ngùng.

"Thầy Hàn, tôi muốn nhờ thầy..."

Tôi cảm thấy có điều gì đó không ổn nhưng vẫn buộc mình phải cười khô khốc.

"Ông nội Trình, ông cứ nói đi, nếu tôi có thể làm được, tôi sẽ cố gắng hết sức."

 

"Thầy Hàn có thể mang Tiểu Nga rời khỏi ngọn núi này được không?"

 

11

 

Mặc dù tôi cũng đã dự đoán trước được điều này, nhưng nghe Trình Tử Lê tự mình nói ra, tôi vẫn cảm thấy rùng mình.

Đây chính là kế hoạch của họ. Kiếp trước họ dùng đủ mọi thủ đoạn để lừa gạt tôi, lấy được thiện cảm của tôi để tôi đưa Trình Tiểu Nga rời khỏi núi.

Tôi nhất thời không biết trả lời như thế nào. Suy nghĩ một chút, tôi nói

"Ông nội Trình , Tiểu Nga quả thực là một đứa trẻ hiểu chuyện, nhưng việc đưa em ấy đi đòi hỏi một quá trình rất phức tạp, giống như việc nhận con nuôi. Ông hiểu không?"

Ông ta mà hiểu được mới là lạ đấy. Nhưng tôi không bao giờ ngờ rằng một ông nội lại thực sự nói những lời này.

“Tiểu Nga năm nay mười một tuổi, thầy năm nay cũng chiir mới hai mươi hai tuổi mà thôi. Chờ Tiểu Nga mười tám tuổi, tức là bảy năm nữa, con bé có thể hầu hạ thầy."

 

Cảm xúc của tôi ngay lập tức bùng nổ!

Tôi bất đắc dĩ phải đứng phổ cập cho ông ta về luật bảo vệ trẻ vị thành niên.

 

Sau đó, trước khi Trình Tử Lê kịp tiếp tục quấy rầy tôi, tôi đã nhanh chóng nhanh chân bỏ chạy.

 

Trở lại trường học, hiệu trưởng Trương đã tìm thấy tôi.

Nóng lòng muốn hỏi tôi chuyến thăm nhà diễn ra thế nào. Tôi thật thà kể lại những gì Trình Tử Lê nói.

Hiệu trưởng Trương lập tức nghiến răng nghiến lợi.

"Mong muốn lớn nhất trong đời của Trình Tử Lê là có thể để Trình Tiểu Nga bước ra khỏi núi. Ông ấy chắc chắn sẽ không buông bỏ hy vọng với thầy đâu. Sau này thầy phải cẩn thận hơn."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn - https://monkeyd.vn/do-ky/chuong-4.html.]

 

Tôi đã rất lo lắng bởi câu này của hiệu trưởng.

Trình Tử Lê chắc không dám kề d.a.o vào cổ tôi để ép buộc tôi mang Trình Tiểu Nga đi đâu, đúng không?

Không ngờ hiệu trưởng Trương lại tạt một chậu nước lạnh .

“Nội tâm của Trình Tiểu Nga bị biến dạng đều là do ảnh hưởng của ông nội con bé, cậu cũng biết Trình Tử Lê là người như thế nào rồi đấy.”

Tôi nuốt khan.

Trình Tiểu Nga từ chối lòng tốt của người khác luôn cảm thấy tự ti và lòng tự trọng vô cùng thấp.

Nó giống như hiện thân của sự ghen tị trong bảy tội lỗi* của con người hóa thân.

 

( Kiêu ngạo, đố kỵ, thịnh nộ, lười biếng, tham lam, ham ăn và sắc dục  được coi là bảy tội lỗi của con người)

 

Nếu nó thực sự học được điều đó từ ông nội, chẳng phải tôi, mục tiêu đến từ thành phố trong mắt họ, sẽ gặp nguy hiểm sao?

“Sao cậu không về sớm đi? Cậu đi với tôi nhé. Ông ta thực sự là một kẻ biến thái. Hắn thậm chí còn c.h.ặ.t c.h.â.n của vợ mình."

Tôi lại bị sốc một lần nữa.

"Trình Tử Lê cắt nó?"

“Đúng vậy, ai lại muốn kết hôn với kẻ sát nhân nếu không bị Trình Tử Lê ép buộc.”

Đầu óc tôi chợt trống rỗng.

Nghĩ tới cảnh tượng vừa rồi trong lán củi, tôi không khỏi rùng mình.

Tôi đã phát hiện ra bí mật của Trình tử Lê. Nếu lúc đó kích động hắn thì hậu quả sẽ...

 

Tôi chợt nhận ra mình giống như miếng thịt trên thớt.

 

Chỉ cần ở lại ngọn núi này thêm một ngày nữa, sẽ càng có nhiều mối đe dọa hơn.

Đặc biệt như hiệu trưởng Trương đã nói, càng biết nhiều thì càng nguy hiểm.

 

Bây giờ đã tôi biết rất nhiều...

Vì vậy tôi dứt khoát chấp nhận ý kiến của Hiệu trưởng Trương.

Tôi muốn đi cùng ông ấy.

 

12

Ba ngày sau, hiệu trưởng Trương và tôi chọn một con đường nhỏ để xuống núi.

Không ngờ trên đường xuống núi lại gặp được Trình Tử Lê!

Tại sao hắn lại ở đây? Tôi cảm giác như da đầu mình tê dại ngay lập tức.

"Hiệu trưởng Trương, thầy Hàn, hai người đi đâu vậy?"

 

Hiệu trưởng Trương siết c.h.ặ.t t.a.y tôi và nói trước.

"Bạn học cũ, tôi đã nghỉ hưu và đang về thành phố. À, tôi có rất nhiều hành lý, nên nhờ thầy Hàn giúp đỡ. Bạn đang chẻ củi à?"

 

Trình Tử Lê mỉm cười gật đầu. Sau đó tập trung nhìn hành lý.

Không ổn rồi!

Hành lý của tôi và hiệu trưởng trông rất khác biệt, rất dễ dàng nhận ra.

Trình Tử Lê chắc chắn có thể đoán được.

Ông ta đặt củi khô xuống và gần như giật hành lý khỏi tay tôi.

"Thầy Hàn còn ít tuổi, sao lại bắt thầy ấy chịu khổ như vậy, tốt nhất để tôi đưa hiệu trưởng xuống núi thôi."

Tôi cố gắng cứu vãn: “Không cần đâu ông nội Trình, tôi còn trẻ, thể lực tốt.”

Tuy nhiên, Trình Tử Lê không thèm để tôi trình bày dài dòng, xách hành lý của tôi và rời đi.

Hiệu trưởng Trương cau mày với tôi, lắc đầu nói: "Đừng chọc giận gã." Ông ấy cũng bảo tôi quay lại và đi theo hắn.

Hai người bước đi đằng trước tôi cẩn thận bí mật theo dõi phía sau.

Tôi chợt nhận thấy cơ thể của Hiệu trưởng Trương hơi run lên.

Tôi lo lắng nên nhanh chóng mặc chiếc áo khoác tối màu để tránh phát hiện.

 

Bình luận

5 bình luận

  • đọc truyện mà nổi cả da gà, hãi vcđ

    ghét hải sản 3 tuần trước · Trả lời

    • Ultr mới đọc đến chương 2 thôi đã sởn gai ốc với ông cháu Tiểu Nga rồi, rén kinh luôn🥶

      Linh Lan 4 tuần trước · Trả lời

      • Sợ theo luôn ấy

        Huahua 4 tuần trước · Trả lời

        • Đọc mà sởn gai óc thiệt sự🥲

          Remily 4 tuần trước · Trả lời

          • Cx đáng lắm, nhưng mà cx tội nhỏ vì bị ảnh hưởng từ ông của nó. Chung quy vừa đáng trách vừa tội nghiệp

            Helenna 4 tuần trước · Trả lời

            Loading...